ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 109

Đoạn Kiêu Lâm thản nhiên xắn tay áo lên, bước từng bước tiến về phía Bùi Tây Tình khi nhận ra ánh mắt cô đang dừng ở vết máu trên người mình.

Nhất thời Bùi Tây Tình không biết phải nói gì, theo phản xạ lùi lại một bước, né tránh bàn tay nhuốm máu đang vươn tới của anh.

Bùi Tây Tình bị ép lùi lại vài bước, lưng chạm vào bàn làm việc trong văn phòng. Mặt bàn hơi lạnh, chỉ chạm tay vào cô đã rụt lại nhưng so với ánh mắt lạnh lẽo áp chế của người đàn ông trước mặt nhiệt độ ấy vẫn dễ chịu hơn nhiều. Cô vừa định mở miệng thì đã bị anh ôm eo bế đặt lên bàn.

Toàn thân cô bị anh kiểm soát, chẳng thể nhúc nhích.

Vẻ mặt Đoạn Kiêu Lâm trầm xuống, đôi mắt dưới tròng kính ánh lên nụ cười lạnh băng, mang theo ý vị khó đoán. Anh cao lớn chen vào giữa đầu gối cô chặn hết đường lui.

"Sợ anh à?"

Đoạn Kiêu Lâm cụp mắt, ánh nhìn sâu thẳm.

Bùi Tây Tình im lặng vài giây, cảm giác vòng tay siết chặt ở eo khiến cô hơi căng thẳng, ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt sắc lạnh của anh:

"Em chỉ... thấy hơi bất ngờ thôi."

"Sao lại bất ngờ?"

"Em không nghĩ... anh lại chính là người của Farallon."

"Trách anh không nói sớm à?"

Cơ thể cô cứng đờ, trong mắt hiện lên muôn vàn cảm xúc, duy chỉ không có oán hận.

"Không, là do em không nhận ra. Giờ nghĩ lại, thật ra trước đó có nhiều dấu hiệu lắm nhưng em không chịu nghĩ theo hướng đó."

Cô nói nhỏ nhẹ:

"Trước đây em từng nói với anh, em rất tò mò về Farallon, cũng muốn gặp người đứng đầu. Vậy mà lúc đó anh không hề hé miệng."

"Hóa ra... anh chính là người đó."

Cô lẩm bẩm.

Đáng lẽ cô nên nghĩ ra sớm hơn.

Đoạn Kiêu Lâm vốn dĩ đã là người của Farallon. Dù có liên quan trực tiếp đến phản diện hay không, chỉ cần mang danh Farallon, kết cục cuối cùng kiểu gì cũng sẽ dính dáng đến phản diện. Về bản chất thì kết cục cũng chẳng khác nhau là mấy.

Cô chớp mắt, lấy hết can đảm nhìn anh, trong mắt tràn đầy hối hận và ngượng ngùng:

"Anh à, giá mà anh nói sớm, em đã không phải mạo hiểm như vậy..."

Nếu biết anh là đại phản diện, cô đâu cần đoán già đoán non làm gì. Thậm chí, cô còn có phần... mong đợi.

Nhất là sau khi biết đại phản diện có thể đối đầu tay đôi với nam nữ chính, cô càng muốn gặp, muốn biết rốt cuộc anh là kiểu người như thế nào đã trải qua gì để có được năng lực mạnh mẽ và tâm lý vững như vậy.

Cô còn muốn biết vì sao về sau anh lại bị cưỡng ép "giảm IQ", kết cục thật sự của anh là gì.

Nhưng nếu anh không nói, e rằng cô sẽ chẳng bao giờ nghi ngờ, mãi đến khi nghe đám người trong thang máy nhắc đến, cô mới lờ mờ đoán ra.

Đoạn Kiêu Lâm hỏi:

"Vậy em bỏ chạy làm gì?"

"Em sợ bị họ bắt mà, một khi em với Tiểu Bạch bị tóm thì toi đời luôn đúng không?"

Cô chớp mắt hỏi:

"Em sắp nổi tiếng trong căn cứ rồi hả?"

"Đúng là vậy."

Anh đáp:

"Giờ họ tưởng em là gián điệp, còn dính líu đến chợ đen và các giao dịch ngầm nữa."

Bùi Tây Tình vô thức siết lấy vạt áo anh, các đốt ngón tay trắng bệch: "Hả?!"

Gián điệp?! Cái gì vậy trời...

Tiểu Bạch đang đứng gần đó cũng yếu ớt kêu hai tiếng, như thể đang oan ức.

Đoạn Kiêu Lâm không nói gì, ánh mắt chăm chú nhìn khuôn mặt cô. Anh để ý thấy ngón tay cô chạm vào vết máu trên tay áo anh, nên nắm lấy cổ tay cô: "Buông ra."

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip