Chương 535
Bên trong phòng họp trên lầu, Bùi Tây Tình đang ngồi nghe. Người phụ trách căn cứ đang cho phát lại đoạn tin nhắn vừa nhận được.
"Lệnh, mật mã và ám hiệu liên lạc giữa các căn cứ đều trùng khớp, có thể xác nhận đến 90% rằng người gửi thông tin là chuyên gia nắm rõ hệ thống mã hóa nội bộ giữa các căn cứ."
"Vậy là vẫn còn 10% chưa chắc chắn?"
Đoạn Kiêu Lâm hỏi.
"... Vâng."
"Mọi người muốn đánh cược hay muốn đảm bảo chắc chắn tuyệt đối?"
"Chúng tôi... tất nhiên là muốn đảm bảo tuyệt đối. Nhưng thời gian không chờ người. Bên tổng bộ vừa truyền qua bản thiết kế 3D của căn cứ, cùng với video tái thiết và tọa độ cụ thể. Chúng tôi đã kiểm tra qua, gần như khớp hoàn toàn. Nên đang cân nhắc có nên cử đội đi thăm dò trước, xem thực hư thế nào rồi mới quyết định bước tiếp theo."
Đoạn Kiêu Lâm: "Được."
"Vậy chúng tôi sẽ sắp xếp."
Bùi Tây Tình ngồi cạnh anh, bất ngờ lên tiếng:
"Có thể liên lạc lại với người bên tổng bộ không?"
"Dĩ nhiên là được nhưng bên đó có tiếp nhận không thì chưa chắc. Trong thời kỳ thiên tai, tín hiệu cực kỳ bất ổn. Chúng tôi cũng phải đợi gần ba tháng mới bắt được một tín hiệu yếu để kết nối tạm thời với tổng bộ."
Bùi Tây Tình nói:
"Vậy thì nghĩ cách thử lại đi."
"Được."
Mọi người đều dồn về phía màn hình chăm chú theo dõi ánh sáng trên giao diện hiển thị. Mã code trên màn hình cuộn vùn vụt, nhanh chóng bắt đầu phát tín hiệu ra xung quanh. Thời gian trôi qua từng chút một, trán người phụ trách liên lạc đã lấm tấm mồ hôi.
Vẫn không có tín hiệu đợi suốt hai tiếng đồng hồ. Bùi Tây Tình không ngồi yên được, bụng đã lớn cơn đau lưng cũng kéo theo. Đoạn Kiêu Lâm bảo cô ngồi phía trong tiện theo dõi rõ hơn sự thay đổi trên màn hình.
Cùng lúc ấy, ở một nơi khác...
Dạo gần đây cứ gặp anh ta là cô ấy tránh mặt, đi vòng qua luôn, đến cả gọi một tiếng "Anh Ảnh" cũng không buồn gọi. Ai bảo anh ta cứ lơ lửng, chuyện gì cũng giấu trong lòng, có điều gì cũng không chịu nói ra.
Hôm nay, Mã Mộng Hương thấy Ảnh đi ngang qua liền đưa tay ra chặn lại:
"Anh dừng lại đi, em cũng có chuyện muốn nói."
Đối phương vẫn không hề dừng bước, tiếp tục đi thẳng qua mặt cô ấy.
Mã Mộng Hương tức điên, giậm chân: "Anh Ảnh!"
Người đàn ông đó mới chịu dừng lại, nhưng vẫn không quay đầu.
Mã Mộng Hương đứng sau anh hét lớn:
"Từ nhỏ em đã quen làm mọi thứ một mình, sống một mình cũng không sao. Em đã quen rồi, nhưng xin anh đừng đột ngột bước vào thế giới của em, giúp em hết lần này đến lần khác, lại còn nói sau này sẽ đưa em đi xem một thế giới hậu tận thế chưa bị ô nhiễm. Giờ lại muốn rạch ròi giới hạn, làm như không quen biết em!"
Anh ta vẫn không quay đầu lại nhìn cô.
Mã Mộng Hương tức muốn phát điên:
"Đồ khốn, đồ khốn nạn, đồ rùa già! Em sẽ không bao giờ thích anh nữa!"
Nói xong, cô ấy quay người định chạy đi. Vì quá tức giận, đầu óc quay cuồng, cô không cẩn thận va phải một người. Người kia cao to lực lưỡng, suýt nữa khiến cô ấy ngã nhào.
May mà anh ta đưa tay đỡ kịp.
Mã Mộng Hương bất ngờ đối diện với đôi mắt quen thuộc sau chiếc mặt nạ. Cô há miệng, sững sờ vài giây: "Anh..."
Ảnh hỏi:
"Em làm gì ở đây?"
Mã Mộng Hương đứng dậy, quay đầu nhìn thì thấy một người khác mặc y chang Ảnh, đứng đó khiến cô ấy đơ người không phản ứng kịp. Từ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền