Chương 537
Mã Mộng Hương chuẩn bị xuất phát thì hơi chậm một nhịp, sau đó thấy Đoạn Kiêu Lâm và Bùi Tây Tình từ trên lầu bước xuống, phía sau còn có hai người đeo mặt nạ giống hệt nhau là hai "Ảnh". Cô ấy theo phản xạ muốn chuồn đi.
Nhưng Bùi Tây Tình đã sớm trông thấy cô ấy, gọi lớn:
"Mộng Hương, em đứng đó làm gì thế?"
Mã Mộng Hương hơi lúng túng dừng lại:
"Không có gì đâu... em đang đợi chị. Nhưng chuyện lúc nãy chị Điềm đã nói với em rồi, em đang chuẩn bị đi tìm người trong làng giải thích, để họ đừng kỳ vọng quá nhiều."
"Vậy à..."
"Ừm, em còn việc, đi trước nhé!"
Bùi Tây Tình kéo tay cô lại:
"Ê, thật ra cũng không phải là không còn hy vọng nào đâu. Mọi người không nhất thiết phải tới tổng bộ mới là con đường sống duy nhất."
"Hử? Ý chị là sao? Lẽ nào còn lối ra khác à?"
"Căn cứ này không phải là nơi không thể ở lại, ngược lại còn an toàn nữa. Hơn nữa bên Farallon cũng đang gấp rút chuẩn bị tái thiết căn cứ, chắc chắn sẽ sớm có kết quả. Đừng nản lòng."
Mã Mộng Hương gật đầu mạnh mẽ:
"Không sao cả, ở đâu cũng là ở, mọi người không khó tính đâu. Nhưng có lời này của chị, em thấy yên tâm hơn rồi. Em đi nói với mọi người, chắc chắn họ sẽ vui hơn đó!"
"Ừ."
Sau khi Mã Mộng Hương rời đi, một "Ảnh" tiến lên:
"Anh Đoạn, tôi cũng đi."
Người đàn ông gật đầu, "Ảnh" rời đi. Sau đó, người còn lại mới kể lại chuyện vừa xảy ra bên ngoài.
Cùng lúc ấy, Mã Mộng Hương hớt hải chạy tới, kéo Trương Điềm đang bước xuống lầu lại:
"Chuyện gì thế, mọi người không được đến tổng bộ nữa à? Tin bị sai à? Rốt cuộc là sao vậy..."
Trương Điềm sơ lược kể lại những gì vừa xảy ra trong phòng họp. Mã Mộng Hương trợn mắt há mồm:
"Trời ơi... đám ký sinh thể đó điên rồi chắc? Dám giở cả trò này... Kinh tởm và đáng sợ quá mức! Nếu lúc đó tất cả mọi người thật sự dồn dập kéo tới, mà kết quả lại là cái bẫy thì hậu quả sẽ thảm tới mức nào chứ?"
E rằng không ai sống sót nổi. Chưa kịp tới được cái gọi là căn cứ tổng bộ, đã bị đám ký sinh thể đó nuốt sống gần hết rồi.
Trương Điềm nói:
"Mau đi nói với dân trong làng đi, mọi người ở đó đều tin em, em cứ giải thích rõ ràng, trấn an tinh thần họ một chút. Có lẽ chúng ta vẫn phải ở lại căn cứ này một thời gian nữa, phía tổng bộ thực sự không thể tin cậy được."
Mã Mộng Hương gật đầu:
"Em biết rồi, cứ yên tâm giao cho em. Người trong làng cũng không phải ai cũng muốn rời đi, thật ra vẫn có nhiều người sẵn lòng ở lại đây. Nếu bắt họ tới tổng bộ, họ còn lo tới mất ngủ mấy ngày liền ấy chứ."
"Tốt, có em thì chị yên tâm."
Trương Điềm lập tức xoay người đi tìm những người khác, tiếp tục sắp xếp công việc.
Ở một diễn biến khác, Bùi Tây Tình cười cong mắt khi nghe kể chuyện vừa xảy ra bên ngoài rồi không nhịn được nói:
"Kệ họ đi."
Cô nháy mắt với người đàn ông bên cạnh, Đoạn Kiêu Lâm ra hiệu cho người kia đi trước, tiếp đến bất ngờ ôm Bùi Tây Tình vào lòng. Bùi Tây Tình không dám nhúc nhích, chỉ hỏi:
"Làm gì thế? Farallon lại có người thông suốt rồi, lẽ ra anh phải vui mới đúng chứ? Tôi thấy chắc sắp được uống rượu mừng nữa rồi đó."
Người đàn ông vừa ôm cô vừa đi ngược về. Vừa đi vừa bóp nhẹ eo cô, dù mặc nhiều nhưng ôm vẫn chẳng thấy nặng, người mềm nhũn, tay chân
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền