Chương 541
"Chị Điềm, mấy người này hình như là đám trốn ra từ chợ đen ấy..."
Một giọng nói vang lên.
Trương Điềm cau mày: "Cái gì?"
"Là mấy người... trong biệt quán ở chợ đen, làm nghề đó..."
Trương Điềm gật đầu:
"Tôi hiểu rồi."
Chị ấy nhìn mười mấy người phụ nữ phía trước, ánh mắt bỗng trở nên phức tạp.
Người dẫn đầu cũng nhìn thấy Trương Điềm. Lý Lệ Nguỵ chủ động bước lên, ngón tay kẹp điếu thuốc đang cháy dở, mùi khét nồng sực mũi. Cô ta hơi nghiêng người, nhìn thẳng vào mặt Trương Điềm mấy giây rồi bật cười:
"Tôi bảo sao nãy giờ thấy quen quen thì ra là cô."
Cô ta khoanh tay, giọng điệu lười biếng:
"Trước kia chẳng phải cô cũng chạy cùng đám tụi tôi sao, ai mà chẳng giống nhau? Không ngờ bây giờ cô lại thành đội trưởng gì đó trong căn cứ."
"À, cái gã bao nuôi cô hồi đó tên gì nhỉ... tôi quên mất rồi, chỉ nhớ là dị năng hệ lôi. À à, đúng rồi, tôi nhớ ra rồi hình như gọi là Triệu Thuận Ngôn đúng không? Đội của hắn nhiều đàn ông lắm, hồi cô ở trong đội đó chắc cũng vất vả lắm nhỉ, từng ấy người mà cô chịu đựng được cũng giỏi thật."
Ánh mắt Trương Điềm dần tối lại.
"Thưa cô, nếu cô còn nói những lời vô nghĩa thế này, tôi sẽ mời cô rời đi ngay."
Lý Lệ Nguỵ che miệng cười khẽ:
"Ơ kìa, giận rồi à? Chẳng lẽ tôi nói sai? Đội của Triệu Thuận Ngôn hồi đó cũng nổi lắm cướp bóc giết người đủ cả. Nghe nói còn cướp luôn người đi đường. Cô là một phần của bọn họ, vậy mà giờ lại leo lên được vị trí này? Căn cứ bây giờ tuyển người không cần điều tra lý lịch à?"
Thấy Trương Điềm im lặng, cô ta càng được nước lấn tới:
"Tay cô dính đầy máu người vô tội, còn giả vờ thanh cao làm gì? Cô nghĩ mình hơn tụi tôi chỗ nào..."
"Đủ rồi." Trương Điềm trừng mắt.
Lý Lệ Nguỵ nhả khói ra một vòng:
"Cho tôi vào, tôi muốn gặp lãnh đạo của các người nói chuyện rõ ràng. Cơ hội đến tổng bộ lần này, tụi tôi phải giành được. Nếu cô còn dám cản thì đừng trách tôi lật hết chuyện năm xưa của cô và Triệu Thuận Ngôn cho cả căn cứ biết. Để xem ai còn coi cô là người đàng hoàng, khi biết cô cũng từng giống tụi tôi chỉ cần đàn ông có tiền là có được..."
Cùng lúc ấy, Bùi Tây Tình kịp thời nắm lấy tay Lý Lệ Nguỵ, khẽ cười rồi mới từ tốn nói:
"Lý Lệ Nguỵ, cô quá đáng rồi."
Lý Lệ Nguỵ rút tay lại, lườm cô:
"Lại là cô, thật xui xẻo."
"Sao lại không liên quan?"
Bùi Tây Tình mỉm cười, nói.
Phía sau, Trương Điềm kéo tay Bùi Tây Tình lại:
"Chuyện này không liên quan đến em. Để chị đưa cô ta đi xử lý, em đừng phí tâm vì loại người này."
Chị ấy không rõ Bùi Tây Tình đến từ lúc nào, đoán là tới để bàn chuyện tổng bộ. Cô không muốn Bùi Tây Tình vì chuyện này mà bị xúc phạm.
"Đây cũng coi như bạn cũ của em mà."
Bùi Tây Tình nói tiếp.
Trương Điềm: "??"
Lý Lệ Nguỵ cũng cười:
"Đúng vậy, không sai đúng là bạn cũ thật nhưng tôi thân với chị cô hơn, quan hệ cũng tốt hơn chứ không giống loại phụ nữ như cô chỉ biết lên mạng 'làm mấy chuyện kia', chẳng có gì để nói chung."
"Làm mấy chuyện kia?"
Bùi Tây Tình hỏi lại:
"Cô đang nói gì vậy?"
"Chính là mấy việc cô từng làm ấy, chẳng khác gì chúng tôi bây giờ cả. Giờ thì là tình thế bắt buộc, để sống sót nên chúng tôi dám hi sinh bản thân. Còn lúc đó, cô thì sao? Chẳng phải đơn giản chỉ vì cô đơn mà muốn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền