Chương 543
Trương Điềm và Bùi Tây Tình ngồi trong một văn phòng nhỏ. Không gian trong căn cứ vốn chật hẹp, nên ngoài cửa sổ văn phòng là con hẻm nơi mọi người thường xuyên qua lại. Chị ấy đóng cửa sổ, ngăn bớt phần nào âm thanh bên ngoài:
"Những điều em nói... là thật sao?"
"Thật." Bùi Tây Tình gật đầu:
"Sẽ có người bên đó đến tiếp ứng, đến lúc đó chị chỉ cần sắp xếp cho một phần dân chúng di dời là được, những việc còn lại cứ giao cho họ."
Trương Điềm gật đầu, rồi lém lỉnh hỏi:
"Người đến tiếp ứng... có phải là anh chàng tóc trắng đẹp trai lần trước đến căn cứ không?"
Bùi Tây Tình:
"Phải, sao chị biết?"
Trương Điềm cười lén:
"Ấn tượng sâu sắc."
Muốn không nhớ cũng khó.
"Anh ấy vẫn luôn hỗ trợ bên đó, công lao không nhỏ đâu."
Trương Điềm hỏi:
"Là em trai của anh Đoạn à?"
"Ừ."
"Anh em ruột à, sao chị thấy chẳng giống nhau tí nào?"
"Không phải anh em ruột, nhưng còn hơn cả anh em ruột có máu mủ."
Trương Điềm:
"Ra là vậy."
Chị ấy lại nhịn không được, nhỏ giọng hỏi:
"Chị thấy cậu ấy đối xử với em rất tốt đấy nhé, hửm? Tây Tình, quan hệ của hai người cũng không tệ đâu nhỉ? Hồi ở ngoài kia, chị nhớ cậu ấy lo lắng cho em lắm, lúc em mất tích vì mấy vết thi bám trên người, chị thấy anh ấy cuống đến không chịu nổi."
Bùi Tây Tình nói:
"Không sao, mặc kệ đi. Cô ta chỉ đang cố gắng tìm cảm giác tồn tại, sợ bị căn cứ bỏ rơi."
Bùi Tây Tình tiếp lời:
"Đi thôi, mình đến là để bàn với mọi người về chuyện liên quan đến việc khôi phục căn cứ."
Cùng lúc ấy, Bùi Tây Tình giơ con ký sinh thể lên trước mặt Lý Lệ Nguỵ. Chưa kịp nhìn rõ, Lý Lệ Nguỵ đã hét toáng sợ đến mức quỳ rạp xuống đất. Toàn thân cô ta run rẩy, nhắm tịt mắt, la hét:
"Cút đi, cút Tránh xa tôi ra!"
Bùi Tây Tình cầm con ký sinh thể, ngồi xổm xuống:
"Không phải cô không tin sao?"
Lý Lệ Nguỵ hoàn toàn sụp đổ: "Cút... đi..."
Bùi Tây Tình nắm lấy gáy con ký sinh thể, như thể xách một con vật nhỏ lên, treo lơ lửng giữa không trung:
"Loại ký sinh thể này mang trong người một chủng virus đã hoàn toàn đột biến và tiến hóa. Chúng có vài điểm giống với virus trong cơ thể tang thi, nhưng vẫn có sự khác biệt."
"Ví dụ, virus của tang thi khi xâm nhập cơ thể sẽ khiến người nhiễm mất đi ý thức, bị virus điều khiển thân thể, không thể kiểm soát bản thân mà bắt đầu tấn công đồng loại. Đó là trạng thái bị tước đoạt quyền kiểm soát cơ thể. Còn virus của ký sinh thể này, một khi xâm nhập, sẽ gây nhiễu hệ thần kinh trung ương trong não, chỉ vài phút là người đó mất cả quyền kiểm soát thân thể lẫn ý thức."
Lời cô nói khiến tất cả những người có mặt đều chăm chú lắng nghe. Những người ban đầu còn nghi ngờ, cho rằng căn cứ cố tình ngăn cản họ không cho lên trụ sở chính... sau khi nghe lời Bùi Tây Tình, trong lòng cũng dần dần gỡ bỏ nghi vấn. Mọi người bắt đầu lên tiếng bênh vực phía căn cứ.
"Cô ơi, cô suy nghĩ cực đoan quá rồi đấy! Căn cứ làm vậy là vì muốn tốt cho tất cả mọi người, sao cô lại đến đây la hét om sòm vậy?"
"Thôi quay về đi, ai cũng bận rộn đủ thứ chuyện cả cô đến đây chỉ tổ làm phiền người khác thôi."
"Mọi người cũng giải tán đi, chúng tôi tin tưởng người phụ trách và các vị lãnh đạo! Tin cả cô Bùi nữa!"
Lý Lệ Nguỵ còn định phản bác vài câu nhưng vừa nhìn thấy con
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền