ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 555

Có lẽ nhờ thuốc phục hồi, phần dưới cơ thể Bùi Tây Tình không còn đau nhiều, chỉ còn cảm giác ê mỏi ở lưng. Cô kê gối ôm sau lưng ngồi dậy, cười nhẹ, tóc rối bời.

Đúng lúc ấy, Mã Mộng Hương đẩy cửa bước vào, hớn hở lao tới, giơ hộp giữ nhiệt trong tay lên:

"Tây Tình, cuối cùng chị cũng tỉnh rồi! Suất ăn phục hồi tình thương hôm nay của em rốt cuộc cũng có đất dụng võ rồi!"

Bùi Tây Tình vừa ăn vừa khen. Mã Mộng Hương nhìn cô, khẽ nói:

"Vài ngày nay em xót chị lắm, nhất là lúc chị sinh con, em đứng ngoài thấy trạng thái của anh Đoạn quá trình đều căng như dây đàn, chắc trong lòng cũng đau đến chết đi sống lại, sinh con đúng là chuyện không dễ gì."

"Ừ, sau này em cũng phải tự nghĩ cho kỹ, con đường mình chọn, và tất cả những quyết định có thể sẽ phải đối mặt."

Bùi Tây Tình đáp.

Mã Mộng Hương: "Vâng ạ."

Bùi Tây Tình còn chưa ăn được mấy miếng, cửa lại mở ra, Đoạn Kiêu Lâm sải bước đi vào, ngồi xuống mép giường chạm tay lên mặt cô:

"Cảm giác thế nào?"

Bùi Tây Tình uống canh:

"Rất ổn, thậm chí thấy ăn ngon miệng hơn."

Ánh mắt anh dán chặt vào cô, một giây cũng không rời:

"Xin lỗi, vừa rồi phải xử lý chút việc."

"Không sao, mấy ngày nay vất vả cho anh rồi."

Mã Mộng Hương lặng lẽ đứng dậy rời đi. Bùi Tây Tình cầm thìa, múc một muỗng canh đưa lên miệng anh:

"Nào, nếm thử."

Đoạn Kiêu Lâm ngoan ngoãn há miệng: "Ngon lắm."

"Đúng không, cảm giác tay nghề của Mộng Hương lại lên tay rồi."

Anh kiên nhẫn chờ cô nhẩn nha ăn hết, cuối cùng không nhịn được nữa, kéo cô vào lòng. Bùi Tây Tình còn cầm thìa trong tay một lúc lâu cô mới phản ứng lại.

Anh không có cảm giác an toàn, Bùi Tây Tình siết chặt thìa, cũng ôm chặt lấy anh rồi khẽ thì thầm bên tai:

"Ổn rồi, mọi thứ đều đã qua."

Người đàn ông vẫn không chịu buông tay. Nếu không phải cơ thể cô còn chưa hồi phục hoàn toàn, cô có thể tưởng tượng ra cảnh anh siết cô đến tan vào xương thịt:

"Anh Đoạn, anh vui lên đi, con của chúng ta bình an ra đời rồi khỏe mạnh đến với thế giới này. Có thể thế giới này chưa chắc đã an toàn hay tươi đẹp nhưng sự xuất hiện của con cũng mang theo hy vọng mới."

Sau đó, Cơ Dao bước vào phòng.

"Chị Cơ Dao vẫn chưa có bạn trai sao?"

Bùi Tây Tình hỏi.

Cơ Dao lắc đầu:

"Thời mạt thế, chị chẳng cần mấy thứ đó. Chỉ cần có đồng đội Farallon là đủ. Chị không dám mơ xa, chỉ cần cả đội sống tốt, thi thoảng cãi nhau đánh nhau là ổn rồi. Đàn ông chỉ làm chậm tốc độ bóp cò của chị thôi."

Cơ Dao rót cho cô cốc nước, tiếp tục:

"Chị không ngốc như Long Nghiên, đợi một người chẳng có hy vọng gì bao nhiêu năm. Tuổi trẻ có bao nhiêu đâu. Vì đàn ông mà lãng phí thì không đáng. Chị thà sống một mình. Dù có lãng phí, cũng là lãng phí cho bản thân. Mà lãng phí cho đàn ông thì lỗ nặng."

Bùi Tây Tình chợt nhớ ra điều gì, hỏi:

"Người chị Long Nghiên chờ, có phải rất giỏi chế tạo vũ khí không?"

Cơ Dao:

"Sao em biết? Cừu Triều nói cho em à?"

"Em đoán."

"Em thông minh đấy."

Cô ấy nói:

"Đúng là giống như em nói. Nhưng không chắc là cùng một người. Dù sao thì trong mạt thế, người giỏi chế vũ khí chẳng có mấy ai, dễ tìm thôi."

"Em chắc là đã gặp rồi. Lúc ở ngoài vùng hoang, em từng nhờ anh ta chế tạo hai thanh quân đao và dao găm."

"Đúng là có duyên, giữa hoang

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip