Chương 56
Bùi Tây Tình ngồi xổm dưới đất, giọng nói có chút uể oải:
"Không đi đâu."
Lăng Lãng đứng đợi cô chậm rãi kéo đá sang góc khác của lều, nghe vậy liền hỏi: "Sao thế?"
"Không muốn ăn."
Lăng Lãng giục:
"Đi thôi, đi ăn đại tiệc, có thịt đấy. Đi trễ là không còn xương mà gặm đâu."
"Định đổi khẩu vị, cắn người à? Hay là thèm não người?"
... Anh ta trêu chọc.
Bùi Tây Tình thở dài:
"Nếu tôi thật sự muốn ăn, chắc chết từ lâu rồi chẳng biết chết lúc nào luôn ấy."
"Thế còn lo gì? Chỉ cần cô không cắn người chẳng ai làm gì cô được đâu."
Lăng Lãng thấy cô cúi đầu, mặt mày uể oải, liền hắng giọng an ủi:
"Tôi nói rồi, anh tôi là người của Farallon, đến ảnh còn chưa lên tiếng thì cô sợ cái gì? Dù có thêm bao nhiêu đội đến đi nữa, chẳng ai dám động vào cô đâu."
Bùi Tây Tình ngước mắt lên, nhìn Lăng Lãng, khẽ nói:
"Cảm ơn anh, Lăng Lãng."
Anh ta theo phản xạ quay mặt đi, có chút ngượng ngùng:
"... Lẽ ra cô nên nói cảm ơn sớm rồi, nhưng giờ cũng chưa muộn."
"Dù vậy, tôi vẫn không muốn đi."
Bùi Tây Tình kiên quyết.
"Cô không đói à?"
Lăng Lãng hỏi.
"Giờ thì chưa."
"Không được, thịt tươi như vậy không dễ có đâu, bên kia đang nấu lẩu bò đấy, nhất định phải đi."
Anh ta nói, chẳng thèm hỏi thêm, trực tiếp kéo tay cô dậy:
"Nếu sợ bị nhận ra thì khỏi lo, đeo cái này vào."
Anh đưa cho cô một chiếc mặt nạ đen, chất liệu cao cấp, trông khá ngầu. Chính là chiếc anh ta từng đeo khi cô gặp anh ta lần đầu, lúc đó anh ta như ma cà rồng với mái tóc trắng nổi bật vô cùng.
"Cái này có tác dụng gì?" cô hỏi.
Lăng Lãng vừa đi vừa giải thích:
"Mặt nạ đặc chế này có thể lọc khí độc, còn có chức năng thanh lọc không khí. Quan trọng nhất là nó giúp che giấu thân phận, không ai thấy được mặt cô. Và còn..."
Anh ta dừng bước, nâng cổ tay cô lên định kéo khoá áo khoác nhưng cô đã nhanh tay kéo lên trước. Ngón tay anh lơ lửng giữa không trung vài giây rồi rút lại như không có gì.
"Chúng tôi đã quen với mấy vết đốm xanh trên người cô, biết đó không phải lỗi của cô nhưng người ngoài thì không. Nếu cô thấy bất tiện tốt nhất cứ kéo khoá áo cho kín."
Anh ta giải thích.
"Ừm, được." Bùi Tây Tình đáp.
"Đi thôi." Lăng Lãng nói, dẫn cô ra khỏi lều.
Sau khi đeo mặt nạ, cô hỏi:
"Vậy tí nữa ăn sao đây?"
"Ngốc, lều của đội mình tách biệt mà. Trong lều ai chẳng biết cô, đến lúc đó gỡ ra là được. Nhưng trên đường sẽ gặp nhiều đội dị năng khác, nhớ đừng để lộ."
Lăng Lãng dặn dò.
"Ừm ừm." Bùi Tây Tình gật đầu.
Bùi Tây Tình ngoan ngoãn đi sau anh ta, đi được một đoạn đã nghe tiếng người nói chuyện râm ran từ phía trại dị năng giả. Cô im lặng, giấu mặt sau mặt nạ, cúi đầu bước nhanh.
Mấy người đàn ông cao lớn đi ngang, thấy Lăng Lãng đã lập tức chào hỏi:
"Đội trưởng Lăng, cuối cùng cũng tới rồi, bọn tôi còn đang tìm anh, nhanh lên, lẩu bò sắp hết rồi!"
"Đội trưởng Lăng, cô gái bên anh là dị năng giả trong đội à? Sao trước giờ chưa gặp bao giờ?"
Một người khác tò mò hỏi.
Lăng Lãng tán chuyện qua loa vài câu rồi bị người khác gọi. Cùng lúc ấy, một người ghé lại gần, hạ giọng:
"Nghe nói người của Farallon cũng trong đội anh, không biết có cơ hội gặp một lần không?"
Vừa nói vừa nhét gì đó vào túi anh ta. Vừa cười vừa nói:
"Tôi có chuyện muốn nhờ anh ấy giúp."
Bùi Tây
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền