Chương 565
Bùi Tây Tình đứng ở cửa, một lần nữa cảm nhận được sự rung chuyển mạnh mẽ của căn cứ.
Nhân lúc rung lắc, cô lập tức bám theo Đoạn Kiêu Lâm, đi về hướng anh vừa rời khỏi.
Sau khi về căn cứ, Đoạn Kiêu Lâm xoa nhẹ lưng cô, kiểm tra qua một lượt xác nhận không có thương tích, rồi tạm rời đi, nói là có việc cần xử lý.
Ảnh đen bước đến, hạ giọng hỏi:
"Cần giúp gì không?"
Bùi Tây Tình lắc đầu:
"Anh lo cho Mộng Hương đi, đừng để cô ấy tỉnh lại trong trạng thái như vừa rồi, rất nguy hiểm. À, phiền anh gọi thêm một người nữa, lo giúp đứa nhỏ."
"Tiểu thư định ra ngoài?"
Ảnh đứng sau, nhìn bóng lưng kiên quyết ấy rời đi, ánh mắt dưới lớp mặt nạ dần trầm xuống không giấu được lo lắng.
Bùi Tây Tình chạy khỏi căn cứ, từ xa đã thấy anh cùng vài người đứng trong gió tuyết. Cô không lên tiếng, lặng lẽ đứng phía sau. Trước mặt anh là vài con ký sinh thể khổng lồ đang phục dưới đất.
Anh nhận lấy con dao găm từ tay một người trong bóng tối, mặt không biểu cảm, động tác dứt khoát, lạnh lùng, đâm thẳng vào ngực ký sinh thể. Sinh vật nằm rạp xuống đất, rít gào trong đau đớn, tay và cánh vỗ mạnh làm mặt đất rung lên từng đợt nhỏ. Thì ra suốt thời gian qua nhưng cơn chấn động như động đất ở căn cứ đều do chúng gây ra.
Ký sinh thể cũng biết đau nhất là nỗi đau khi bị móc tinh hạch bằng tay trần khiến bản năng sinh tồn của chúng bùng lên dữ dội. Tiếc rằng chưa kịp phản kháng, đã bị dị năng trong lòng bàn tay hắn trấn áp đến không nhúc nhích nổi.
Bùi Tây Tình chứng kiến toàn bộ quá trình đẫm máu. Lấy tinh hạch là một việc cực kỳ tàn nhẫn. Vậy mà Đoạn Kiêu Lâm lại thành thạo như đang ăn cơm uống nước. Máu bắn đầy người hắn, mí mắt cũng không động đậy lấy một cái.
Cho đến khi anh móc ra vài viên tinh hạch, chậm rãi dùng khăn tay lau máu trên kính và dao, quay người lại ánh mắt hai người cuối cùng cũng chạm nhau.
Người đàn ông thu lại đám ảnh xung quanh, lau sạch máu trên tay đến mức không còn vết tích, lúc ấy mới chậm rãi bước tới. Anh cúi đầu hỏi:
"Sao lại lên đây nữa?"
Cô hỏi:
"Sao lại có nhiều xác như vậy?"
"Cửa chính của căn cứ đặt sâu mười mét dưới đất. Nhưng thể ký sinh và tang thi có thể lần ra vị trí chính xác của nó bằng khứu giác. Tất cả thể ký sinh này đều từng xuất hiện và tấn công căn cứ."
"Vậy tại sao chỗ tim lại rỗng?"
"Lấy tinh hạch."
Người đàn ông không hề giấu giếm, Bùi Tây Tình đã có đáp án trong lòng nhưng cô không chất vấn ngay. Đoạn Kiêu Lâm ôm eo cô, giương ô che cho cả hai, bảo vệ cô quay lại đường cũ.
Bùi Tây Tình không nhịn được quay đầu nhìn anh. Một lúc sau mới nói:
"Anh Đoạn, làm như vậy có nguy hiểm không?"
"Không."
Bùi Tây Tình nghiêng mặt, do dự muốn nói lại thôi:
"Những tinh hạch trong thể ký sinh này có dùng được không?"
"Chín mươi chín phần trăm là không."
Bùi Tây Tình thở dài:
"Xem ra hy vọng rất mong manh."
"Rồi sẽ có cách thôi."
Vừa nói, người đàn ông rút ra từ ngực một viên tinh hạch phát ra ánh sáng xanh nhạt. Ánh mắt Tây Tình khẽ sáng lên.
"Lấy từ cơ thể ký sinh thể à?"
"Ừ."
"Chất lượng này... quá mạnh! Thậm chí không thua mấy viên trước đây!"
Anh mỉm cười nhìn cô, giơ tay phủi mấy bông tuyết dính trên áo cô. Dù chỉ có một phần trăm cơ hội, hắn cũng phải lấy được tinh hạch nhưng Tây Tình
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền