Chương 573
Phi cơ hạ cánh từ từ rất nhanh, cửa khoang mở ra. Bóng người đầu tiên bước xuống là Ảnh. Sau đó là Mã Mộng Hương đi ngay phía sau. Tiếp theo là Lăng Lãng từ phi cơ nhảy xuống. Lăng Lãng nói:
"Đừng tìm nữa, cũng đừng hỏi."
Gương mặt cậu ta lạnh đi, bàn tay bên hông siết chặt, giọng khàn khàn:
"Họ đã chọn không quay lại."
Tiếp theo là hàng loạt thùng hàng lớn được khiêng xuống. Mọi người đều chạy tới phụ một tay. Cừu Triều vừa hắt hơi vừa nhìn vào lồng chứa gà vịt đầy ắp, kinh ngạc kêu lên:
"Trời ơi, mở rạp xiếc thú à? Một chiếc phi cơ mà chất được từng này đồ, còn có rau củ nữa. Này em gái, em tính về căn cứ mở nông trại đấy à?"
Vừa nói vừa chìa tay ra với Mã Mộng Hương:
"Chào em, sau này cho anh qua ăn ké nhé? Chị Long Nghiên bảo em nấu ngon lắm, nhớ nấu nhiều món thịt cho anh, anh cần bổ não."
Mã Mộng Hương nhếch mép cười:
"... Được ạ."
Nụ cười của cô ấy có phần gượng gạo.
Cừu Triều không để ý, Long Nghiên bước lại:
"Cuối cùng cũng về rồi."
Mã Mộng Hương lại không nhịn được mà thở dài.
Long Nghiên hỏi:
"Sao thế? Có chuyện gì à?"
Cô ấy nhanh chóng nhận ra điểm bất thường. Nhìn ra sau họ ngoài vật tư ra, không còn ai bước xuống nữa. Long Nghiên mấp máy môi định hỏi.
Mấy ngày liền, Mã Mộng Hương chẳng có tinh thần làm gì. Trước kia ở căn cứ số 6, bao nhiêu hăng hái nuôi gà vịt, trồng rau cải, giờ gần như tiêu tan. Chỉ khi qua thăm Thuỵ Nghênh, cô ấy mới gắng gượng tươi tỉnh được chút.
Thuỵ Nghênh được nuôi bên cạnh cô ấy và chị Long Nghiên. Lúc Long Nghiên bận, cô ấy chịu trách nhiệm chăm nom. Nhưng thực tế, công việc của cô ấy cũng chẳng bao nhiêu. Ban đầu bảo sẽ khai phá đất trồng rau, dẫn mọi người tiến tới tự do thực phẩm rau củ, trái cây, thịt cá... mà giờ cô ấy chẳng còn tâm trí đâu, cứ lần lữa mãi cho tới cả tuần sau.
Cừu Triều dắt Tiểu Ngọc đến tìm cô, Tiểu Ngọc ôm một trái dưa hấu cỡ đại đã được cải tạo.
Màu tím.
Con bé ngẩng đầu hỏi Mã Mộng Hương:
"Chị Mộng Hương, sao chị Tây Tình của em không về? Chị ấy nói sẽ về tìm em, còn nói sẽ về cùng chị, rồi chị sẽ dạy tụi em trồng đất, trồng ra thật nhiều đồ ăn ngon..."
Tâm trạng Mã Mộng Hương vốn đã chẳng tốt, nghe xong câu đó, trong phút chốc càng thêm chột dạ. Cô ấy ngồi xuống, xoa đầu bé:
"Xin lỗi em, Tiểu Ngọc."
"Chị Hương, em không muốn chị nói xin lỗi đâu. Chị chẳng có gì phải xin lỗi cả. Em chỉ muốn biết... chị Tây Tình còn có thể quay lại không?"
Mã Mộng Hương gật đầu thật mạnh. Cô ấy kiên định nói:
"Sẽ quay lại, nhất định sẽ quay lại. Lúc rời đi, chị ấy cũng nói với chị rằng chị ấy nhất định sẽ trở về."
Tiểu Ngọc vui mừng nhảy cẫng lên:
"Vậy thì tốt quá rồi, em vui lắm sau này vẫn còn có thể gặp được chị ấy! Nhưng em sợ lắm, sợ đến lúc chị ấy quay về, biết rằng ngày nào chị Hương cũng buồn bã, chắc chắn chị ấy cũng sẽ rất buồn. Chị Mộng Hương, nếu chị Tây Tình có thể trở về, vậy thì chúng ta mỗi ngày đều vui vẻ một chút nhé!"
Lời trẻ con lại khiến Mã Mộng Hương như bừng tỉnh. Cô ấy im lặng một lúc lâu rồi mới bật cười, ôm Tiểu Ngọc vào lòng:
"Tiểu Ngọc, cảm ơn em."
Tiểu Ngọc không hiểu vì sao, chỉ biết cười tít mắt nhìn cô ấy. Mã Mộng Hương siết chặt nắm tay, lần này thật sự hạ quyết tâm, trạng thái tâm lý
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền