Chương 584
Bùi Tây Tình cười rút ánh mắt về, không nhịn được hỏi:
"Anh Đoạn, anh cũng không ngờ họ sẽ đến phải không? Có bất ngờ không?"
Đoạn Kiêu Lâm khẽ cười: "Có chứ."
"Mọi người đều chưa từ bỏ, em cũng vậy."
Cô cong mắt cười:
"Nên anh cũng đừng bỏ cuộc được không?"
Người đàn ông nhéo má cô, ngón tay lướt theo nụ cười nơi khóe môi, cuối cùng dừng lại ở đuôi mắt:
"Anh hứa với em."
Yết hầu Đoạn Kiêu Lâm chuyển động, giọng trầm thấp:
"Bảo bối, lên xe."
Bùi Tây Tình: "Hả?" Cô nghiêng đầu:
"Lên làm gì?"
"Lên đi."
"Chúng ta ở đây, em sẽ không bị thương đâu."
Cô chống tay lên cửa kính xe, ánh mắt chan chứa yêu thương nhìn anh tựa như trong mắt có cả bầu trời sao, cô lặng lẽ nhìn anh, nụ cười dịu dàng cực kỳ thu hút.
Người đàn ông mở cửa xe cho cô, Bùi Tây Tình ngồi vào trong. Còn chưa kịp ngồi vững, đã nghe cửa xe khóa lại, tiếp đó bị anh siết gáy ép sát lên cửa kính rồi cúi đầu hôn xuống. Động tác của anh rất quyết liệt, không cho cô bất kỳ cơ hội né tránh nào.
Cửa sổ đóng kín, bên ngoài vẫn vọng lại tiếng ồn ào nấu nướng. Bùi Tây Tình đầu óc choáng váng, bị hôn đến mê man. Vừa mới nghiêng người né ra một chút thì cổ đã bị giữ chặt, cổ tay dễ dàng bị anh ghì xuống môi mỏng cắn lấy khóe môi cô, mạnh mẽ áp xuống. Bọn họ trao nhau một nụ hôn vừa sâu vừa mãnh liệt.
Bùi Tây Tình suýt không thở nổi khi được thả ra, ngực cô phập phồng dữ dội thở dốc bên tai anh, Đoạn Kiêu Lâm ôm eo cô, kéo cô sát vào lòng. Bùi Tây Tình cố gắng điều chỉnh hơi thở, nhưng mặt vẫn không ngừng nóng ran, cả người như bốc cháy.
Hồi lâu vẫn không nguôi, cô tức giận:
"Người em sắp cháy luôn rồi."
Nhất là phần lưng, chỗ hình xăm. Nếu thực sự có lửa, chắc bộ đồ đó đã bị thiêu rụi rồi.
Cô không nhịn được đấm anh một cái:
"Anh loạn quá rồi đấy, lát nữa có ai đi qua thì biết giấu mặt vào đâu."
Người đàn ông cười nhẹ nơi khóe môi:
"Thì để họ thấy."
"Anh không biết xấu hổ nhưng em còn biết đấy."
Chỉ sợ Cừu Triều bất ngờ dán mặt vào cửa kính. Dù gì chuyện đó anh ta cũng dám làm thật. Bùi Tây Tình chọc ngực anh, thấy bên ngoài không ai định lại gần, bèn không nhịn được nâng mặt anh lên mạnh bạo hôn vài cái lên môi anh.
Đoạn Kiêu Lâm bật cười, cúi sát lại:
"Không sợ mất mặt à?"
"Em hôn anh thì sợ gì mất mặt? Yêu là yêu, ghét là ghét, thích thì hôn."
"Câu này nghe cứ sai sai."
"Chính anh mới sai."
Bùi Tây Tình cùng anh quấn quýt trong xe một lúc lâu thế mà vẫn chẳng ai tới gọi. Họ dường như đều đang mải lo nấu lẩu.
Bùi Tây Tình đẩy anh:
"Đi thôi, xuống ăn chút gì, ai cũng mệt rồi, hơn một tiếng vừa rồi còn mệt hơn cả một ngày."
Đoạn Kiêu Lâm gật đầu, dắt cô xuống xe, mùi thịt đã bắt đầu lan trong không khí.
Vừa đến nơi, Cừu Triều đã trêu: "Nhanh thế?"
"Cái gì nhanh?"
"Anh Đoạn nhanh thế?"
...
Bùi Tây Tình liếc sang:
"Anh đang nói gì?"
Cừu Triều suýt nghẹn:
"Không... không có gì..."
Cơ Dao bật cười khe khẽ:
"Có kẻ đầu óc chẳng sạch sẽ, toàn nghĩ mấy chuyện vớ vẩn, nói ra còn không biết xấu hổ, e là hết thuốc chữa rồi."
Cừu Triều cúi đầu ho sặc sụa, Bùi Tây Tình hiểu ra, không nhịn được:
"Anh Cừu Triều, mỗi ngày trong đầu anh rốt cuộc đang nghĩ cái gì vậy hả?"
"Hiểu lầm, đều là hiểu lầm cả! Anh đây tuyệt đối không có ý đó đâu, đừng hiểu nhầm!"
"Thôi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền