ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 591

Ngay khi nhìn thấy viên tinh hạch đó, cô đã cảm nhận được đại nạn sắp xảy ra. Viên tinh hạch đó quá kỳ lạ, như thể chứa đầy oán niệm của nhân vật chính trong thế giới này. Khoảnh khắc nhìn thấy nó, toàn thân cô đau đớn, ngũ tạng như bị xé rách, đau đến mức phun máu.

Long Nghiên và Cừu Triều kinh hãi vội vàng chạy đến đỡ cô, Cừu Triều kiểm tra một hồi:

"Má ơi, đây là lần đầu tôi thấy người tức đến mức phun máu đấy. Tây Tình à, tôi biết anh Đoạn có lỗi với cô nhưng đâu cần giận đến mức này? Cô xem cô kìa, tức đến nỗi phun máu luôn rồi."

Đoạn Kiêu Lâm mặt lạnh ôm cô định đưa vào khoang thuyền, Bùi Tây Tình giữ chặt lấy vạt áo hắn:

"Em cảm nhận được rồi, thiên tai... thiên tai sắp đến, anh Đoạn anh mau đi đi."

Người đàn ông gật đầu nhưng vẫn bế cô vào phi thuyền:

"Đừng kích động."

"Không em không giận. Là một loại cảm ứng... rất rõ ràng."

Cô siết chặt tay hắn:

"Anh phải rời khỏi đây, đừng ở lại."

Cô quay đầu nhìn lại tinh hạch vừa thấy lúc nãy đã biến mất. Cô hỏi gấp:

"Anh có đem về một viên tinh hạch nào không? Màu đỏ ấy?"

Người đàn ông mím môi: "Không có."

"Vậy là đúng rồi."

Đoạn Kiêu Lâm cau mày:

"Em thấy gì?"

"Em thấy viên tinh hạch cuối cùng."

Cô nói rõ ràng từng chữ:

"Bây giờ việc chúng ta cần làm là phân tán, tuyệt đối không được tụ lại nếu không sẽ bị diệt sạch."

Cô dứt khoát nói:

"Anh đi thông báo mọi người rút lui ngay đi."

Vừa dứt lời một tia sét lớn bổ xuống ngoài cửa sổ. Mặt đất rung chuyển, tựa như sắp nứt ra. Cô lập tức áp sát vào cửa sổ, quả nhiên thấy đất nứt toạc thành khe lớn, sắc mặt càng thêm tái nhợt:

"Nếu còn không đi thì không kịp nữa rồi."

"Họ sẽ không đi đâu."

Người đàn ông phía sau lên tiếng, giọng điềm tĩnh:

"Đã lựa chọn đi theo đến đây thì tâm lý chết trận sớm đã chuẩn bị xong."

"Họ vô tội."

"Đi đến nước này, không ai còn là người vô tội."

Hắn bật cười nhẹ:

"Em biết rõ điều đó mà, nếu không cũng chẳng dẫn họ tới đây."

Bùi Tây Tình cúi đầu sâu đó hít một hơi thật sâu. Chính vì biết, nên mới không thể buông. Họ đã theo cô suốt chặng đường, cô từng thử đủ cách để cắt đuôi họ nhưng lần nào cũng thất bại.

Tưởng rằng tới được chỗ này, họ sẽ nản mà rút lui, ai ngờ lại thật sự gần như quét sạch lũ tang thi và vật ký sinh bên trong.

Bùi Tây Tình không nói lời nào, chỉ cúi đầu, im lặng rất lâu sau, cô mới cất tiếng:

"Anh Đoạn, anh biết rõ chúng ta sẽ phải đối mặt với điều gì, đúng không?"

"Biết." Người đàn ông bước lại gần, cúi người xuống, ánh mắt dịu dàng mang theo ý cười:

"Sợ rồi à?"

"Nếu em sợ thì đã không theo anh rời khỏi căn cứ. Giờ này chắc em đã ôm con trai sống yên ổn rồi."

"Anh cũng từng mong em đừng lựa chọn đến đây."

Khi đó, mỗi phút giây anh đứng đợi bên ngoài căn cứ, đều không mong thấy cô xuất hiện, nhưng cô vẫn xuất hiện.

Còn loạng choạng chạy về phía anh, nhìn vụng về đến ngốc, nhưng lại khiến cuộc đời anh vốn lạnh lẽo vô vị có thêm nhiều sắc màu. Anh đưa tay về phía Bùi Tây Tình:

"Đi cùng nhau?"

"Hừ."

Bùi Tây Tình hất tay anh ra, ngay giây sau lại nắm chặt lấy tay anh. Người đàn ông hiểu rõ sự giằng co của cô, hiểu rõ sự lưỡng lự ấy không phải vì sợ, mà là vì không nỡ. Anh mỉm cười: "Đi thôi."

Cửa khoang phi cơ mở ra, bên ngoài đã rối

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip