ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 598

Từng con rắn âm thầm thè lưỡi, chầm chậm bò tới như thể sắp phát động một đợt tấn công đáng sợ. Nhưng ẩn sâu sau cái lạnh vô tận ấy, cô dần cảm nhận được một luồng sức mạnh khác thường... Một sức mạnh đủ để khống chế vạn vật, khiến muôn loài cúi đầu.

Bùi Tây Tình vẫn còn ngây người trong dòng năng lượng cuồn cuộn ấy, mãi một lúc mới lấy lại tinh thần. Cô nhanh chóng nghe thấy anh nói:

"Anh sẽ dụ bọn chúng đi. Con thể ký sinh đó sẽ phối hợp với anh làm mồi nhử, kéo bọn chúng vào bẫy. Lúc ấy các em chỉ cần chờ thời cơ, tóm gọn tất cả."

Bùi Tây Tình lập tức kéo anh lại:

"Em đi cùng anh."

Người đàn ông mỉm cười, ánh mắt dịu đi vài phần, ngón tay nhẹ nhàng vuốt tóc cô:

"Chỉ anh mới làm được. Mục tiêu của bọn chúng là anh, vậy thì cứ dứt khoát dọn sạch một lần cho xong, cắt đứt hậu họa."

"Em không tin."

"Chờ anh."

Chỉ hai chữ đơn giản nhưng lại khiến Bùi Tây Tình không thể không buông tay. Cô lặng lẽ nhìn anh, rồi nói:

"Nhất định phải quay về."

Đoạn Kiêu Lâm cúi đầu hôn lên khóe môi cô: "Chắc chắn."

Đoạn Kiêu Lâm vừa rời đi, Bùi Tây Tình lại nhắm mắt lần nữa, cố cảm nhận rắn. Nhưng không có sự hỗ trợ của anh, khi cô nhắm mắt, trước mặt chỉ hiện ra một đám sương xanh bao phủ lấy con rắn, làm thế nào cô cũng không nhìn thấu. Bùi Tây Tình lặng lẽ nhặt khẩu súng trên đất lên, không ngừng nạp đạn vào.

Từ một người từng cảm thấy lạc lõng với thế giới này, cô đã bước được đến hiện tại. Vất vả lắm mới có người mình thích, có những người bạn tốt như vậy, cô sẽ không để những thứ gọi là "quy tắc" của thế giới này cướp mất họ nữa. Bùi Tây Tình siết chặt khẩu súng, không chút do dự lao ra ngoài.

Nhưng không phải nỗ lực nào cũng được đáp lại. Cô thì không sao, thể ký sinh và xác sống không làm gì được cô nhưng bạn bè của cô, người cô yêu nhất lại đang không ngừng bị tấn công. Long Nghiên không địch lại mấy trăm con thể ký sinh, bị một cú đánh văng mạnh xuống đất. Bùi Tây Tình chạy đến đỡ lấy chị ấy:

"Chị Long Nghiên!"

Long Nghiên lắc đầu với cô, định mở miệng nói gì đó nhưng lại phun ra một ngụm máu tươi. Chị ấy gắng gượng một lúc, định nói tiếp thì lại ho sặc một trận máu nữa. Tay Bùi Tây Tình đầy máu của Long Nghiên. Cô chấn động, ôm chặt Long Nghiên:

"Chị cố lên, em đi lấy hộp cứu thương!"

Long Nghiên liên tục lắc đầu, còn giữ chặt tay cô không buông. Bùi Tây Tình không hiểu:

"Chị Long Nghiên!"

Long Nghiên thở dốc một hồi lâu:

"Dị năng của chị dùng cạn rồi... lần đầu tiên dùng đến mức cạn sạch như vậy... cũng coi như... một trải nghiệm không tệ... khụ khụ... nhưng chị không hối hận... vì chính em... đã cho chị cơ hội... được gặp lại Huy Hoa... trước khi chết..."

"Chị Long Nghiên... đừng nói nữa... để em cứu chị..."

Long Nghiên khẽ cười, kéo tay cô đặt lên má mình:

"Không cần đâu... chị hiểu rõ tình trạng của mình... dù dị năng mạnh đến đâu, đến đây cũng không trụ được lâu... em và anh Đoạn... điều cần làm là kết thúc thiên tai này... rồi rời khỏi nơi đây... đừng dính vào mớ chuyện hỗn độn này nữa... vốn dĩ những điều này không phải do các em gánh... nếu có trách... thì trách cái tên Tiêu Việt chết tiệt kia..."

Máu không ngừng tuôn ra từ miệng nhưng lời Long Nghiên vẫn không dứt, như thể không nói ra lúc này, đời này sẽ không còn cơ hội nữa: "Huy Hoa... là chị có lỗi với

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip