Chương 614
Mã Mộng Hương không nhịn được cảm thán:
"Không biết chị họ em giờ ra sao rồi. Người trong làng giờ hầu hết đều ở căn cứ, cuộc sống ngày càng khá hơn, còn chị ấy... Em thấy đã lâu lắm rồi chưa gặp lại chị ấy. Lúc rời khỏi tổng bộ chị ấy còn đang mang thai, không biết đứa trẻ đã chào đời chưa, tên là gì, giờ chị ấy đang ở đâu..."
Bùi Tây Tình nói:
"Chuyện đã qua thì cứ để nó qua đi. Có lúc không có tin tức lại là tin tốt nhất. Biết đâu giờ này chị ấy đang sống rất ổn ở một nơi nào đó."
"Ý chị là... chị ấy vẫn còn sống?"
Mã Mộng Hương hỏi.
"Ừm." Bùi Tây Tình cụp mắt, không nói thêm gì nữa. Mã Mộng Gia đúng là vẫn còn sống, cô biết được từ Đoạn Kiêu Lâm nhưng cuộc sống của cô ta cũng không dễ dàng gì. Chuyện như vậy không cần thiết phải nói với Mã Mộng Hương.
Ai cũng có con đường riêng để lựa chọn.
Mã Mộng Hương thở phào nhẹ nhõm.
"Còn sống là tốt rồi, chỉ cần còn sống thì vẫn còn hy vọng."
"Nhắm mắt lại nào, chị vẽ mắt cho em."
Bùi Tây Tình nói.
"Vâng!" Mã Mộng Hương nhắm mắt lại đầy mãn nguyện, chờ đợi hôn lễ sắp diễn ra.
"Chị sẽ mà."
Cô khẽ nhếch môi cười.
Hôn lễ được tổ chức suôn sẻ. Khung cảnh xung quanh phần lớn do mọi người cùng nhau dựng lên, không thể nói là xa hoa lộng lẫy nhưng tràn đầy cảm giác ấm áp. Bùi Tây Tình bước trên con đường rải đầy cánh hồng, được người đàn ông nắm tay dắt đi chầm chậm trên lối đi mà ban ngày các cặp đôi tân lang tân nương đã từng bước qua.
Cô đã theo anh rất lâu. Cô không còn người thân nào, anh tạm thời đóng vai người nhà của cô. Anh đi bên cạnh cô, luôn giữ một khoảng cách độ cao vừa phải để mặc cô bước tới bước lui phía trên, nắm chặt tay cô, thậm chí còn cùng cô đi tới đi lui mấy lượt.
Bùi Tây Tình hỏi:
"Anh không thấy có hơi trẻ con à?"
Anh lắc đầu:
"Không. Ngược lại, anh thấy rất có ý nghĩa."
"Đúng không, em cũng nghĩ vậy."
Dù thật hay giả nhưng hôm nay thật sự giống như một giấc mơ. Đẹp đến mức khiến người ta không dám tin là thật. Cô siết chặt tay anh không ngừng xác nhận sự tồn tại của anh.
Cô quay đầu nói:
"Nếu lúc đó em không có để lại đường lui thì anh chẳng phải đã vì mấy cái tinh hạch vớ vẩn mà ngu ngốc đi chịu chết rồi sao?"
Anh sửa lại:
"Là tình nguyện."
Bùi Tây Tình giẫm lên những cánh hoa hồng, ngón tay chạm nhẹ vào giữa lông mày anh:
"Em không cần cái tình nguyện đó của anh."
"Hửm?" Anh ngạc nhiên hỏi.
"Chỉ cần anh sống cho tử tế."
"Ừ." Anh đáp lời.
Cô nói:
"Nếu không thì em thấy có lỗi với linh hồn mẹ anh trên trời mất."
"Là mẹ của chúng ta."
Anh dịu dàng đáp.
"Đúng, là mẹ chúng ta. Lúc ở trên trời nhìn thấy anh làm như vậy, chắc là đã sốt ruột muốn chết rồi, vậy mà anh lại dửng dưng như không."
Đoạn Kiêu Lâm đáp lời cô với vẻ ngoài hôm nay rất chỉnh tề. Vest trắng, cà vạt sọc, phong thái tao nhã điềm tĩnh.
Xung quanh liên tục có người từ bữa tiệc bước ra. Đám cưới diễn ra từ tám giờ sáng đến tám giờ tối, giờ cũng đã kết thúc nhưng tiệc bên trong vẫn chưa dừng lại. Giờ này đã hơn chín giờ, từng tốp người bắt đầu rời đi.
Nhìn thấy hai người họ, có người đã ngà ngà say cũng không quên chào hỏi:
"Cô Bùi, anh Đoạn! Hai người sao không vào uống vài ly, lại trốn ra đây tránh rượu à!"
"Lần sau nhất định uống
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền