Chương 621
Trước đây, Bùi Tây Tình cũng hay qua khu nhà kính của căn cứ để thăm mọi người đang trồng rau, nuôi gà. Chỉ là dạo gần đây anh Đoạn phải dẫn đội đi trinh sát, nên cô càng phải sớm tìm ra cách để dị năng của anh không bị phản phệ nữa. Sau khi nghiên cứu suốt mấy ngày mà vẫn không hiểu nổi Cừu Triều nói đến cái "cách" đó rốt cuộc phải thực hiện thế nào, Bùi Tây Tình đành đến tìm Mã Mộng Hương cùng mọi người bàn bạc.
Khi cô đến, Mã Mộng Hương đang chỉ đạo vài người cuốc đất, thấy cô thì vui vẻ gọi:
"Tây Tình, sao hôm nay rảnh ghê vậy? Tụi này mới trồng giống mới nè, tối rủ anh Đoạn qua đi? Em làm món ngon cho hai người!"
"Anh ấy cũng đang bận tái thiết căn cứ. Ai bảo hồi trước lười biếng, cứ như giao hết di chúc cho người ta, giờ thì chạy khắp nơi cứu vãn."
Mã Mộng Hương bật cười:
"Nhưng ăn cơm cũng phải có giờ chứ! Lát nữa anh Ảnh cũng về, bảo là vừa tìm được chai rượu nho ở ngoài, sành điệu lắm còn muốn rủ hai người qua nữa."
"Để chị hỏi thử anh Đoạn nhưng giờ chị có chuyện cần hỏi em."
"Chuyện gì?"
Bùi Tây Tình vẻ mặt nghiêm túc:
"Em nói xem, dị năng của chị... có thể tái thức tỉnh không?"
Mã Mộng Hương tròn mắt:
"Dị năng? Tái thức tỉnh á?"
Vừa dứt lời, mấy người dân quanh đó cũng xúm lại.
"Dị năng ấy à, bọn tôi không có cũng chẳng rõ nữa nhưng nghe nói chỉ cần cảm nhận bằng trái tim là có thể thấy được nó."
"Phì phì phì! Cảm nhận trái tim cái gì bỏ đi ông ơi! Nếu dễ thế thì tôi đã ra chiến trường cùng người ta rồi!"
"Chứ còn gì nữa, nếu điều kiện thức tỉnh dị năng mà dễ thế thì ai cũng có thể ra chiến trường chém tang thi rồi, vung một phát là tang thi ngã rạp, ha ha ha ha thế thì cần gì lắm lính giỏi nữa, ai chả giết được, cậu tưởng thức tỉnh dị năng là chuyện ăn cơm uống nước chắc."
Mã Mộng Hương dựa vào tường, nghiêm túc suy nghĩ về câu hỏi của Bùi Tây Tình:
"Tây Tình, dị năng của chị không còn nữa à? Sao lại còn thức tỉnh được?"
"Cái này... nói ra thì dài lắm..."
Cô kể sơ lược một lượt cho mọi người nghe.
Lúc ban đầu, khi Cầu Xà còn chưa nhập thể, cô vẫn còn mơ hồ cảm nhận được dị năng của bản thân. Nhưng sau đó, có lẽ do Cầu Xà quá mạnh, quá bá đạo dần dần cô lại mất đi cảm giác về dị năng vốn thuộc về mình. Ngoài lần cắn Cừu Triều trên chiến trường, trước đó và sau này, cô chưa từng một lần nữa cảm nhận được thứ sức mạnh ban đầu ấy...
Mọi người cũng lắng nghe rồi cùng nhau suy nghĩ, góp ý nhưng ai cũng nửa tin nửa ngờ.
Cuối cùng là Mã Mộng Hương chợt lên tiếng:
"Nếu là do Cầu Xà nhập vào cơ thể chị rồi dần khiến chị quên mất dị năng ban đầu thì chị cứ để nó ngủ một giấc thật sâu đi, kiểu sét đánh cũng không dậy nổi ấy, đến lúc đó biết đâu dị năng trước kia lại trở về, rồi chị lại từ từ hòa nhập nó với Cầu Xà..."
Bùi Tây Tình búng tay:
"Mộng Hương, cảm ơn em!"
Nói xong thì cô chạy mất.
Mã Mộng Hương bị mấy người vây lấy:
"Cô biết được mấy cái đó ở đâu vậy?"
Mã Mộng Hương cười hì hì:
"Mấy hôm nay tôi toàn đọc tiểu thuyết thôi, thỉnh thoảng còn nghe truyện cùng anh Ảnh nữa, trong truyện nhiều lúc cũng là thế mà."
Bùi Tây Tình quay lại lập tức bắt tay thực hiện. Nhưng lục tung cả nhà vẫn không tìm được thứ gì có thể khiến Cầu Xà chìm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền