ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 625

Phiên ngoại 2: Tái ngộ

Hành trình về phía Bắc giữa tận thế, tuyết dày phong kín núi, còn gian nan hơn đoạn đường họ xuất phát trước đó. Nhưng điều đó không thể cản bước những người quyết định đi tới miền Bắc. Phi cơ kéo theo mấy chiếc xe, bay qua từng dãy núi tuyết hiểm trở, không ngừng tiến về đích đến.

Ba tiếng sau, hạ cánh.

Trong khoang, Bùi Tây Tình vẫn đang ngủ ngon lành, hoàn toàn không có chút cảm giác nào. Phải đến khi Đoạn Kiêu Lâm nhắc nhở, cô mới lờ mờ tỉnh lại lười biếng hỏi một câu:

"... Tới rồi?"

"Tới rồi." Người đàn ông đứng dậy, đưa chiếc áo khoác đặt ở lưng ghế cho cô:

"Mặc vào, chuẩn bị xuống, bên ngoài rất lạnh."

"Thuỵ Nghênh đến chưa?"

"Trương Điềm và thằng bé đều đã đến nơi an toàn."

"Tốt."

Bùi Tây Tình vừa ngáp vừa đứng dậy, mặc áo khoác rồi đi theo sau người đàn ông xuống khỏi phi cơ.

Vừa bước khỏi phi cơ, còn chưa kịp nhìn rõ xung quanh Trương Điềm đã ôm đứa nhỏ chạy tới:

"Thuỵ Nghênh, con xem ai tới kìa? Ba mẹ con cũng đã hạ cánh rồi, bình an đến căn cứ mới của chúng ta, mau chào ba mẹ đi!"

Thuỵ Nghênh nằm trong lòng chị ấy, ríu rít không ngừng vẫn chưa thể nói rõ thành câu.

Bùi Tây Tình vội vàng đón lấy, nắm tay nhỏ của con, nói:

"Chị Điềm, thời gian qua vất vả cho chị rồi."

"Không vất vả gì đâu, Thuỵ Nghênh cũng coi như con trai nửa của chị, chị còn ước gì ngày nào cũng được ở bên thằng bé ấy chứ."

"Vậy sau này lớn lên, thằng bé nhất định phải cảm ơn mẹ nuôi rồi."

Bùi Tây Tình cùng cô vừa đi ra ngoài vừa trò chuyện. Giờ cô mới có thời gian quan sát xung quanh một chút. Đây là căn cứ nhân loại hoàn toàn mới.

Trương Điềm tới trước cô một tuần.

Chị ấy vừa đi bên cạnh vừa giới thiệu liên tục:

"Nơi này gọi là Tuyết Hương, trước đây từng có cái tên tiếng Anh gì đó, dài quá chị quên rồi. 'Tuyết Hương' là mấy người dân trong thôn sau này đến canh tác đặt cho, bảo là nơi này quanh năm tuyết phủ, chi bằng gọi thẳng là Tuyết Hương cho dễ."

"Tên cũng hay đấy, dễ hiểu."

"Em nhìn bên kia kìa, lưng chừng núi có một trạm phát điện nhỏ, chính là chỗ nối dòng điện giữa ngọn núi này với hơn mười ngọn khác xung quanh. Đợi xây thêm thời gian nữa, mấy dãy núi tuyết trong phạm vi trăm cây số, thậm chí cả nghìn cây số đều sẽ được kết nối. Lúc đó, dù ở đâu trên núi cũng có thể bắt được tín hiệu từ căn cứ."

"Lợi hại thật."

Bùi Tây Tình để ý thấy mặt hồ gần đó cũng đã đóng một lớp băng dày.

Phi cơ của họ còn phải khảo sát thêm mấy nơi khác trên đường đi, cũng phải ghé qua không ít căn cứ đã xây dựng trước đó. Quá trình này sẽ làm lỡ rất nhiều thời gian, vì vậy không để Thuỵ Nghênh theo cùng. Nếu mang theo, không biết còn phải tốn bao nhiêu thời gian ngoài trời nữa.

Trong khi đó, ở một nơi khác.

Bùi Tây Tình nấp ở cửa, lại nghe thấy Phú Diễn nói:

"Con gái tôi... vẫn ổn chứ? Nghe nói cuối cùng cậu cũng cho nó ra ngoài, thật ra nó không có ác ý gì, chỉ là hơi bướng bỉnh, cho dù giờ đã không còn giá trị lợi dụng trong mắt cậu nhưng vẫn có thể làm gì đó cho căn cứ này, cậu tha cho nó một mạng đi xem như tôi cầu xin cậu."

"Được." Người đàn ông nói:

"Tôi đồng ý."

"Phú Diễn, điều kiện ông đưa ra, với tôi trước đây có thể còn hấp dẫn nhưng bây giờ... xin lỗi, tôi sẽ không đồng ý, cũng sẽ không ký bất

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip