Chương 71
Tối qua, Tiêu Việt mang hào quang nam chính, Bùi Tây Tình quỳ xuống đất biết rõ anh ta sắp có cơ duyên lớn. Cô ngẩng đầu, nhìn thẳng vào anh ta:
"Có một cuộc giao dịch không biết anh có muốn nghe không."
"Nếu không nghe, chị gái tôi và cả đội sẽ chết ngay bây giờ."
...
Cùng lúc ấy, cô giơ tay lên, nhìn thấy những đốm xanh lục ngày càng đậm đang lan rộng không thể kiểm soát. Chỉ trong nháy mắt cả người cô đã biến thành màu xám tro như một con tang thi. Đứng giữa đám tang thi, cô đã không khác gì bọn chúng. Nhưng cô vẫn nhớ rõ không được cắn người, không được làm hại bất kỳ ai trong đội. Tiêu Việt ở ngay phía trước, cô đập đá vào cánh tay đến chảy máu mới có thể kiềm chế cơn thèm khát cắn người. Thậm chí, máu cô giờ cũng đã có sắc xanh.
Trời đã sáng. Do địa hình của thị trấn, nơi này sáng sớm hơn những nơi khác. Tận phía chân trời, ánh trắng dần lên, Lăng Lãng và mọi người thức trắng cả đêm, anh bật dậy:
"Tôi đi tìm cô ấy."
Các đồng đội đồng loạt hưởng ứng:
"Đúng! Chờ cả đêm rồi, dù Bùi Tây Tình không sợ tang thi thì giờ cũng nên quay lại rồi, không chừng đã xảy ra chuyện!"
"Tôi đã nói là nên đi tìm sớm rồi mà! Dù có gặp nhiều tang thi cũng chém hết là xong! Không thể để một cô gái mạo hiểm thay chúng ta chứ!"
"Chính xác! Đi! Đội trưởng, chúng tôi đi với anh!"
Phó Phong và Nhiếp Bân cũng đồng thanh.
Lăng Lãng kéo Long Nghiên lại:
"Anh Đoạn ngất từ tối qua đến giờ chị ở đây trông anh ấy, nếu anh ấy tỉnh lại đừng nói chuyện Bùi Tây Tình ra ngoài."
Tối qua anh trai dặn vài điều xong thì ngất vì vết thương, nên anh ta mới vội đi tìm thuốc. Cả đêm qua anh ta nhịn không đến làm phiền, vết thương trên người anh trai thật sự... rất nghiêm trọng. Không có thuốc nào mà còn phải chịu cắt thịt, lại còn không có dị năng chẳng ai có thể chịu nổi.
Long Nghiên gật đầu:
"Nhưng chắc tôi giấu được không lâu đâu."
Ai ngờ vừa dứt lời, cửa sau đã bị đẩy ra. Người đàn ông lướt qua anh, giọng lạnh đến cực điểm:
"Cô ấy đi bao lâu rồi?"
"Ba tiếng mười tám phút."
Lăng Lãng báo thời gian chính xác, vẻ mặt nghiêm trọng:
"Em đi tìm cô ấy về."
Long Nghiên nói:
"Theo dữ liệu hệ thống dò tìm, sắp tới sẽ có một bầy xác sống kéo đến đây, đội mình cũng phải chuẩn bị rút lui bất cứ lúc nào."
"Vậy mọi người đi trước đi."
Long Nghiên kéo tay Lăng Lãng:
"Cứu người thì không ai phản đối nhưng đã là cùng một đội thì không có chuyện ai đi trước ai đi sau. Miễn có phương án tốt nhất cả đội cùng nhau nỗ lực. Cô ấy rời đi cũng là vì tất cả chúng ta chẳng có lý gì một mình em hay bất kỳ ai phải gánh hết."
Lăng Lãng gật đầu: "Tôi biết."
Anh ta quay đầu nhìn về hướng Bùi Tây Tình rời đi:
"Dù phải trả giá thế nào, lần này tôi cũng nhất định đưa cô ấy trở về."
Đoạn Kiêu Lâm sau lớp kính mắt hiếm khi lộ ra vẻ mặt nhợt nhạt. Anh thản nhiên hỏi:
"Cô ta có gì đáng để cậu phải trả giá như vậy?"
Lăng Lãng vô thức cúi đầu:
"Tôi... chỉ là thấy đáng thôi."
Bất kể thế nào, anh ta cũng phải tìm được cô. Dù có phải đánh đổi tất cả, anh ta vẫn muốn đưa Bùi Tây Tình trở về.
"Anh, anh cũng từng ở cạnh cô ấy một thời gian rồi mà? Cô ấy là người như thế nào, anh rõ hơn em chứ?"
Người đàn ông chỉ liếc anh một cái, giọng điềm tĩnh: "Đi tìm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền