ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 85

Bùi Tây Tình vừa hỏi vừa hắt xì một cái.

Đoạn Kiêu Lâm đắp lại chăn cho cô:

"Phải xem em hiểu năng lực ra sao, cũng phải xem giới hạn của em đến đâu. Cần thời gian tự khám phá và cảm nhận."

"Nghe lờ mờ hiểu nhưng em sẽ thử cố gắng."

Cô quấn chăn lại, xoa xoa chóp mũi hơi ửng đỏ:

"Nếu vậy thì chẳng ai bắt nạt em được nữa. Xác sống bắt nạt thì dùng dị năng, dị năng giả bắt nạt thì em cắn lại."

Mặc dù kết quả có hơi ngoài dự đoán nhưng ít nhất cô không còn phải sợ ai nữa. Dù không có dị năng thì với thể chất của cô, cũng chẳng mấy ai dám tới gần sợ bị lây xác sống.

Còn Đoạn Kiêu Lâm, anh luôn kiên nhẫn giải thích cho cô, dịu dàng đến lạ như thể tất cả những điều vừa xảy ra... chỉ để chứng minh điều anh nghi ngờ.

"Giờ thì chắc rồi."

Anh nói.

"Chắc... điều gì?"

Bùi Tây Tình hỏi.

"Về dị năng của em."

"Là gì vậy?"

"Một loại dị năng điều khiển tinh thần, kèm theo một loại cường hóa."

Anh đáp.

"Em là song dị năng à?"

"Không. Chúng vốn là một. Hiện tại chưa hẳn là dị năng kép nhưng về sau thì chưa biết được."

Bùi Tây Tình nhất thời không biết nên phản ứng thế nào.

Cô là xác sống, sao lại có loại năng lực kép hiếm thế này? Càng lúc càng giống một dạng... quái vật.

Loại hiếm gặp, thậm chí khó tin.

"Vậy cái này có mạnh không?"

"Tùy em chọn như thế nào."

"Ý anh là gì? Em nghe không hiểu lắm."

Chỉ là, cô nhìn thấy nếp nhăn trên bộ đồ được anh chỉnh tề mặc vào, cảm giác như chính anh đang dần hé lộ nội tâm gỡ bỏ lớp mặt nạ anh giấu kỹ bấy lâu. ... Cô muốn ngồi lên người anh, hôn lên ánh mắt lạnh lùng sau cặp kính kia.

Bùi Tây Tình nuốt nước bọt khi anh còn đang giảng giải, cô chống gối nửa quỳ trên tấm thảm, ngẩng đầu lên: "Anh Đoạn."

Anh đáp khẽ:

"Ừm, còn chỗ nào chưa hiểu à?"

Cô vươn tay kéo nhẹ tay áo vest của anh:

"Anh không có điều gì khác muốn nói với em sao?"

Đoạn Kiêu Lâm cúi đầu nhìn cô, khẽ cười:

"Muốn anh nói gì?"

"Ví dụ như... anh không muốn hôn em à?"

Ánh mắt anh lập tức tối lại. Chưa có thứ gì khiến anh rung động như dáng vẻ cô vừa nũng nịu vừa táo bạo như thế này. Dù đã từng gặp nhiều phụ nữ trong tận thế nhưng chưa ai cho anh cảm giác này.

"Hôn đâu cơ?"

"Môi." Cô đỏ mặt, tim đập loạn, chủ động xin hôn:

"Mau hôn em đi."

Anh hơi nhướn mày, tay lùa một lọn tóc mềm:

"Anh muốn hôn... không chỉ mỗi môi đâu."

Đôi mắt sau kính đen như mực.

Cằm cô bị nâng lên, Đoạn Kiêu Lâm cúi xuống nhẹ nhàng đặt lên môi cô một nụ hôn, môi anh chạm vào cô dịu dàng đến lạ. Không khí lạnh len vào trong chăn khiến cô rùng mình nhưng cảm giác từ nụ hôn kia còn mãnh liệt hơn gấp bội.

Bùi Tây Tình đỏ bừng mặt vì nụ hôn này đến khi nhận ra thì cô đã vòng tay ôm lấy cổ anh, từ thảm ngồi lên vai anh.

Nụ hôn kéo dài không dứt, cô không hiểu sao lại mềm nhũn ra ngã xuống, anh chẳng hề có ý đỡ, tấm thảm dưới đất vẫn khá cứng, đầu gối cô hơi ửng đỏ. Nhưng cô không có thời gian quan tâm, vì nụ hôn của anh vẫn tiếp tục lướt dọc theo làn da.

Cô vô tình chạm vào kính của anh có chút vướng víu nhưng anh không tháo xuống. Cô chủ động đưa đầu lưỡi khẽ liếm, lập tức bị anh giữ chặt và đáp lại nồng nhiệt hơn.

Cô biết ngay mà sự dịu dàng chỉ là lớp vỏ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip