ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 93

Bùi Tây Tình chạy vội về khu thương mại, vừa chạy vừa xem giờ trên điện thoại.

Còn chưa kịp check-in nữa. Cả buổi chiều ngồi ngẩn ngơ trong đầu toàn là mấy tình tiết, đến một tấm ảnh cũng chưa chụp nổi.

Giờ thì không kịp rồi.

Cô chạy vội bất cẩn đụng trúng một người, không ngờ lại là bà lão hồi chiều đã chỉ đường cho cô.

"Xin lỗi xin lỗi ạ!"

Bùi Tây Tình cúi xuống nhặt rau trong giỏ giúp bà:

"Cháu mua hết chỗ này luôn nhé."

Bà lão xua tay:

"Không sao đâu con, chỉ là va nhẹ thôi. Cháu đừng để trong lòng, bà không sao."

"Cháu thích ăn mấy món này lắm, tối nay cũng định về nấu ăn."

"Vậy à?" Bà mới gật đầu:

"Về nấu ăn thì tốt, nhưng cháu là người nhà ai vậy? Giờ này còn mua đồ, về chắc bị chồng mắng cho ấy chứ?"

Bùi Tây Tình hơi ngẩn ra:

"Chắc là không đâu, cháu không bị mắng đâu ạ."

"Vậy thì tốt. Bà phải về sớm nấu ăn, không ông nhà với con trai lại cáu. Nhưng hôm nay bán hết rau rồi, chắc họ không nói gì. Cảm ơn cháu nha con gái."

"Bà đi chậm thôi ạ."

Cô vừa tìm thẻ, vừa nhặt rau giúp bà. Một bàn tay thon dài khác cầm lấy mấy món rau cạnh đó. Cô ngẩng lên: "Anh Đoạn?!"

Đoạn Kiêu Lâm hỏi:

"Muốn ăn mấy thứ này à?"

"Ừm..."

"Gói hết lại đi."

Bà lão vừa thấy anh, sắc mặt lập tức trắng bệch, môi run rẩy một lúc sau cũng không dám nói gì.

Đoạn Kiêu Lâm lấy ra một viên tinh hạch đưa ra.

Bà vẫn không động đậy.

Cả người cứ như hóa đá.

Vẫn là Bùi Tây Tình đưa tay nhận lấy, đưa qua cho bà, bà mới hơi hồi tỉnh run rẩy nhận lấy viên tinh hạch, đưa rau rồi quay đầu bỏ đi không nói một lời.

Bùi Tây Tình thắc mắc:

"Sao vậy nhỉ?"

"Chắc là vội về nấu ăn thôi."

"Ở căn cứ, nấu ăn muộn cũng phải sợ đến thế à?"

"Đúng vậy."

Cô hơi nhíu mày.

Cùng lúc ấy, Đoạn Kiêu Lâm xoay người rời khỏi thủy lao, từ xa đã nhìn thấy bóng dáng đang vội vàng chạy đi kia. Anh hơi nheo mắt.

Ảnh xuất hiện bên cạnh anh:

"Vừa nãy cô ấy không thấy gì nhưng đã nhìn cảnh ở pháp trường rồi. Nôn suốt một lúc lâu, cứ ngồi ngây ra như thế."

"Sau này cản cô ấy lại."

"Vâng."

"Tôi đi theo cô ấy, anh về trước đi."

Người đàn ông cởi áo khoác dính đầy mùi máu cầm trên tay.

Xách túi đồ xong, anh nhẹ nhàng nhìn nghiêng gương mặt cô:

"Phần lớn là vậy. Nhưng không phải ai cũng thế."

Bùi Tây Tình không để ý đến ánh mắt anh, chỉ chăm chú nhìn đường phía trước vừa đi vừa nói:

"Cảm giác đúng là... khó tin thật."

Cũng có phần vô lý.

Ở cái thế giới mà công nghệ và thiết bị đều vượt xa thời hiện đại của cô, vậy mà vẫn còn tồn tại mấy kiểu lạc hậu cũ kỹ đến buồn cười thế này, đúng là không biết nói gì hơn.

Nhưng cũng có thể do tỉ lệ nam nữ có dị năng trong thời kỳ tận thế quá chênh lệch.

Nếu cô nhớ không lầm thì tỉ lệ nam nữ thức tỉnh dị năng cực kỳ mất cân bằng, lên đến 50:1.

Tức là năm mươi người đàn ông thức tỉnh mới có một phụ nữ thức tỉnh.

Dần dần khiến thế giới này ngày càng thiên về nam giới thống trị.

Càng nghĩ càng thấy sâu xa, lúc hoàn hồn lại thì thấy người đàn ông kia đang nhìn cô với vẻ mặt nửa cười nửa không.

Bùi Tây Tình hỏi: "Gì vậy?"

"Không có gì, chỉ là thấy em nói đúng."

Bùi Tây Tình nhíu mày:

"Anh vừa nói gì cơ?"

Cô hơi lơ đãng, chỉ nhớ Đoạn Kiêu Lâm vừa nói gì đó, mà lại không nhớ rõ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip