ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Dungeon Này Mọc Cây Nấm Rồi

Chương 36. Động quật phía dưới

Chương 36: Động quật phía dưới

Chẳng lẽ đối phương không phải đồng loại, làm sao có thể làm được đến mức này?

Hắn lăn lộn trong nghề đã lâu, cũng chưa từng thấy qua cấp độ LV10 nào trên người quái vật lại giống như hàng bán buôn thế kia. Thông thường, tinh thể cộng sinh trên người loài dơi chỉ tăng thêm khoảng 20% đến 30% uy lực, vậy mà con quái vật này lại có thể tăng lên tới 500%?

Phải chăng trên thân nó toàn là ma tinh cấp S?

Lâm Quân nếu còn có đôi mắt, nhất định phải dụi thật kỹ mới dám tin. Nếu không, làm sao hắn có thể nhìn thấy một bảng thuộc tính ngoài sức tưởng tượng như vậy? Điều kỳ quái nhất chính là cái danh hiệu "Vượt Xa Tử Vong" kia.

Thông thường, danh hiệu là thứ cần đạt tới điều kiện tương ứng mới có thể thu được. Một danh hiệu lợi hại như thế lại xuất hiện trên thân một con Tinh Hóa Dơi tầm thường, thật là chuyện lạ đời.

Lâm Quân điều động thêm vài tổ Nấm Mũ tới. Lần này, hắn cố ý cho chúng chui ra từ hai đường hầm khác nhau theo trình tự trước sau; tổ thứ nhất vừa ngã xuống, tổ thứ hai mới tiến vào. Nhờ vào khoảng thời gian giãn cách giữa các lần tấn công của đối phương, Lâm Quân cuối cùng cũng nhìn rõ chân dung của nó.

Đó là một thân hình khổng lồ dài hơn ba mét đang treo ngược giữa huyệt động. Đôi cánh màng đầy nếp uốn ẩn hiện những mạch máu màu đỏ sậm, cuối mỗi xương cánh đều khảm một viên ma tinh màu tím sậm tinh khiết.

Quả nhiên toàn bộ đều là ma tinh cấp S! Đã vậy còn lớn đến thế! So với mấy khối này, viên ma tinh cấp S trong tay Lâm Quân chỉ có thể coi là mảnh vỡ. Tạo hình của con Tinh Hóa Dơi này, nếu không có bảng thuộc tính hiển thị, dù có bảo nó là một con Long thì Lâm Quân cũng tin.

Thế nhưng, ngay khi nhìn thấy nó, trong đầu Lâm Quân liền nảy ra một câu hỏi: Với thể hình này, làm sao nó có thể chui qua các hang động?

Các đường hầm trong động quật này không giống như ở tầng sâu với đường kính rộng tới hàng chục mét. Lối đi nơi này phần lớn đều do loài Nham Tích gặm nhấm mà thành, không những mấp mô mà đường kính thường không quá hai mét. Con dơi già này to lớn như vậy, chắc chắn không thể di chuyển qua các lối nhỏ.

Điều này chẳng phải có nghĩa là y bị vây hãm trong huyệt động này, không thể rời đi sao? Rất tốt, ít nhất lần này không cần lo lắng đối phương sẽ bỏ chạy.

Trong động quật lúc này vẫn còn rải rác hơn trăm con Nấm Mũ Gây Ảo, Lâm Quân lệnh cho tất cả tập trung về phía này. Chúng phân tán tại các lối vào nhưng không tiến vào trong, mà đứng tại chỗ bắt đầu phun bào tử độc.

Con dơi già ngay lập tức chú ý tới làn khói độc đang khuếch tán vào từ các lỗ nhỏ. Với trí thông minh không thấp, y hiển nhiên không định ngồi chờ chết. Chỉ thấy y bay đến trước một cửa hang, dùng sức vỗ mạnh đôi cánh. Dù không sử dụng kỹ năng, luồng gió cuốn lên vẫn đủ sức thổi tan những bào tử chưa kịp tụ lại.

Sau đó, con dơi già kề sát miệng vào rìa cửa hang, trực tiếp tung ra kỹ năng [Sóng Hạ Âm Công Kích LV10] vào bên trong. Chín con Nấm Mũ trong đường hầm đó không ngoài dự đoán, ngay lập tức tử vong. Y cứ thế làm theo cách cũ, tấn công liên tiếp vào tất cả các lối đi đang bốc khói độc.

Lâm Quân thấy tình thế bất ổn, định rút lui nhưng đã muộn. Cuối cùng, không còn sót lại một con Nấm Mũ Gây Ảo nào.

Toàn quân bị tiêu diệt sạch sẽ. Đội quân Nấm Mũ của hắn quả thực rất sợ loại tấn công diện rộng không thể né tránh này. Hơn nữa, môi trường đường hầm lại giúp sóng âm lan truyền đi rất xa. Nhóm Nấm Mũ cuối cùng dù đã chạy đi một khoảng cách dài vẫn bị một tiếng rống của y kết liễu.

Pháo hôi không dùng được, độc cũng chẳng xong, trận này biết đánh làm sao? Hơn một trăm con Nấm Mũ mà ngay cả một chút máu của đối phương cũng không mài mòn được. Dù hiện tại gia sản của hắn có lớn đến đâu cũng không chịu nổi tiêu hao như vậy.

Suy đi tính lại, muốn giải quyết y trong ngắn hạn, chỉ có cách dẫn dụ các mạo hiểm giả cấp cao tới. Thế nhưng mạo hiểm giả mà đến thì chiến lợi phẩm làm gì còn phần của hắn? May mắn lắm thì họ cũng chỉ để lại cho Lâm Quân một cái xác khô. Trong khi đó, thứ đáng giá nhất trên người con dơi già chính là ba viên ma tinh cấp S kia, chưa kể y có thể còn nắm giữ bí mật nào khác.

Tất nhiên, Lâm Quân có thể chọn cách chờ mạo hiểm giả rời đi rồi mới ra tay giết người đoạt bảo. Nhưng chưa nói đến việc có làm nổi hay không, dù có thành công thì điều đó cũng trái với nguyên tắc của hắn.

Cho nên, thay vì gọi nhân loại đến, chi bằng cứ tạm gác lại. Dù sao với thân hình kia, con dơi già cũng chẳng thể thoát khỏi huyệt động này.

Phía động quật không mấy thuận lợi, nhưng việc lập ra quy củ với các mạo hiểm giả lại tiến triển khá tốt. Sau khi đội ngũ thanh niên kia rời đi, lần lượt có thêm vài nhóm mạo hiểm giả tìm đến mua thông tin. Đa phần đều hoàn thành giao dịch ổn thỏa, chỉ duy nhất một đội nảy sinh ý đồ xấu. Kết quả, sau khi một tên đạo tặc bị nổ chết và một mục sư bị bắt đi, hai kẻ còn lại đã hoảng loạn bỏ chạy.

Chạy cũng tốt, tin tức lan truyền ra ngoài thì những kẻ không có mắt sẽ chẳng dám đến tìm phiền phức nữa. Chỉ là huyệt động lại bị nổ rộng thêm một chút, Lâm Quân thầm lo lắng nếu cứ tiếp diễn vài lần nữa, vách đá này chắc chắn sẽ sụp đổ.

"Lão đại, ta đã về!"

Dylan vừa kết nối vào mạng lưới nấm đã lập tức lên tiếng chào hỏi. Gã trung niên lão luyện này luôn rất biết cách xử sự trong những chi tiết nhỏ nhặt.

Khi xuống đến tầng thứ năm, Dylan như được trở về nhà mình. Y thậm chí không thèm đặt tay lên vũ khí, cứ thế nghênh ngang đi bộ về phía doanh địa rừng rậm. Trên đường thấy Nấm Mũ, y còn vẫy tay chào, chẳng thèm bận tâm chúng có đáp lại hay không, dáng vẻ vô cùng hăng hái.

Vừa đi, y vừa báo cáo với Lâm Quân về nhiệm vụ:

"Lão đại, ta đã bán được chín bản công lược, đã có mạo hiểm giả nào tìm tới chưa?"

"Có, kế hoạch... xem như thuận lợi."

"Vậy thì tốt rồi. Đúng rồi lão đại, đây là số tiền bán được, ta chỉ giữ lại một phần nhỏ để trang trải chi phí ăn ở..."

Nói đoạn, Dylan lấy từ trong áo ra một túi tiền, định tiếp tục báo cáo chi tiết chi tiêu nhưng bị Lâm Quân trực tiếp cắt ngang: