ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Dungeon Này Mọc Cây Nấm Rồi

Chương 48. Điềm báo sụp đổ

Chương 48: Điềm báo sụp đổ

[ Đẳng cấp thăng lên: LV50 → LV51 ]

Sau hơn nửa ngày liên tục chiến đấu, Lâm Quân rốt cuộc thăng cấp. Rõ ràng khoảng cách lần thăng cấp trước đó chưa bao lâu, quả nhiên không hổ là ma triều, lượng kinh nghiệm vô cùng dồi dào.

Bên trong lối cầu thang, mỗi một phát pháo của Nấm Mũ dội xuống có thể lan đến sáu, bảy con ma vật. Bình thường thật chẳng đào đâu ra môi trường xả sát thương lý tưởng đến thế. Bất quá theo thời gian trôi qua, cường độ của ma vật cũng dần tăng lên. Ngoài một vài loại Long Thú, Lâm Quân còn nhìn thấy cả những quái vật máu thịt đến từ tầng chín.

Những thứ này so với Long Thú còn phiền phức hơn nhiều —— sinh mệnh lực và khả năng khôi phục của chúng quá mạnh, mạnh đến mức khiến hắn cảm thấy buồn nôn. Dù có bị nổ tung, chỉ cần bộ phận hạt nhân còn sống, chúng liền có thể hấp thụ thịt vụn xung quanh để tái cấu trúc thành một cơ thể dị dạng mới. Mà lúc này, lối cầu thang lại tràn lan những khối thịt nát như thế...

Cũng may, mỗi quái vật máu thịt chỉ có thể khống chế một khối lượng nhục thân nhất định, nếu không chúng lắp ráp thành một đại quái vật khổng lồ thì Lâm Quân thật sự bó tay. Hiện tại, dù lũ quái vật máu thịt khó lòng g·iết c·hết, nhưng chúng cũng bị áp chế đến mức không bò lên nổi.

Tuy nhiên, tình hình bên phía vết nứt lại gian nan hơn nhiều. Nơi đó không có địa hình “thiên quân vạn mã qua cầu độc mộc” như lối cầu thang. Hỏa lực dần không theo kịp tốc độ phun ra của ma vật, trận chiến từ vây g·iết chuyển thành hỗn chiến. Đám Nấm Mũ không được bổ sung quân số, e rằng chẳng bao lâu sau sẽ không thủ vững được nữa, nhưng điều này vốn đã nằm trong dự tính của hắn.

Thứ nằm ngoài dự tính chính là phía Long Nhân. Đầu chuột lớn vừa nãy còn giao tranh kịch liệt với y giờ đã biến thành một đống thịt nát trên mặt đất. Trận chiến vừa rồi hiển nhiên đã chọc giận Long Nhân, y không chỉ bóp nát yết hầu đối phương mà sau khi nó ngã xuống, y còn xé xác nó thành trăm mảnh mới chịu dừng tay.

Cuộc chiến này tiêu tốn không ít tinh lực của Long Nhân, khiến y không còn ý định bảo vệ tất cả Nấm Mũ nữa. Ngay lúc vừa rồi, y dường như đã nghĩ thông suốt, trực tiếp ôm lấy sáu con Nấm Mũ rồi bay về phía rừng rậm.

Không còn Long Nhân trấn giữ, đám ma vật như trút được gánh nặng. Sau khi tiến vào tầng năm, chúng bắt đầu chạy loạn khắp nơi như lũ ruồi không đầu. Từng mảng lớn thảm nấm và cây nấm bị giẫm đạp nát bấy. Điều Lâm Quân lo lắng nhất đã thành sự thật. Đám ma vật tuy nhận lệnh phải xông ra khỏi hầm ngục, nhưng mệnh lệnh đó rõ ràng không bao gồm việc chỉ đường. Tại tầng năm này, có lẽ chỉ những thảm nấm bám trên mái vòm mới có thể bảo tồn nguyên vẹn.

Dù vậy, tính đến thời điểm hiện tại, số lượng ma vật bị tiêu diệt đã đủ nhiều. Đã không ngăn được vườn nấm bị phá hoại, hắn chỉ còn cách tận lực giảm bớt thời gian và chi phí tái thiết. Không có thứ gì giúp đẩy nhanh tiến độ trùng kiến hiệu quả bằng một lượng lớn t·hi t·hể ma vật. Hiện tại lũ quái vật đều chỉ chăm chăm xông lên phía trên, không rảnh rang ăn vụng t·hi t·hể trên đất. Chỉ có tên dị loại Long Nhân kia là toàn tâm toàn ý vùi đầu vào việc gặm Nấm Mũ.

Vết nứt đã không thể ngăn chặn, nếu tiếp tục bảo vệ cầu thang thì sớm muộn gì cũng bị bao vây. Lâm Quân ra lệnh cho hai đội Nấm Mũ vừa đánh vừa rút lui về phía khu vực đầm lầy, nơi có địa hình thích hợp nhất cho cuộc phản công cuối cùng. Để duy trì hỏa lực tối đa trong lúc rút lui, Lâm Quân thậm chí còn triển khai chiến thuật “vừa nhảy lùi vừa bắn vòng”. Hàng phía trước sau khi xả súng liền tranh thủ lúc chờ hồi ma lực để quay người nhảy ra sau hàng dự bị. Nhờ cách đánh này, đám ma vật lại để lại thêm không ít xác c·hết trên đường truy đuổi.

Đợi đến khi đám Nấm Mũ tiến vào đầm lầy, trận chiến cũng bước vào giai đoạn cuối. Những ma vật cỡ nhỏ khi tiến vào bùn lầy thì sức di động giảm mạnh, không còn đáng ngại. Mối đe dọa thực sự là những con biết bay hoặc có hình thể to lớn. Hơn 500 con Nấm Mũ còn sót lại bắt đầu lao vào cuộc loạn đả cuối cùng với đám ma vật đang tràn tới từ bốn phương tám hướng...

Kế hoạch đến đây coi như đã thực hiện xong xuôi, bắt đầu có vài con quái vật lảng vảng quanh hang động. Lâm Quân dứt khoát kích nổ mấy con Nấm Mũ tự bạo ở cửa hang để phong tỏa lối vào. Thuận tay, hắn cũng cho con Nấm Mũ "mập mạp" đang bị Long Nhân ôm gặm trong rừng rậm tự bạo luôn. Thật sự coi đây là tiệc buffet miễn phí chắc? Con Nấm Mũ đó trốn kỹ trong hang đá ven rừng mà cũng bị y tìm ra cho bằng được.

Cú tự bạo chắc chắn không g·iết nổi Long Nhân, thậm chí làm y bị thương cũng khó. Lâm Quân hiện giờ không có cách nào đối phó với y. Kế hoạch hạ độc trước đó cũng phá sản, không biết có phải do y nhận biết được điểm khác biệt hay không mà chỉ chọn đúng Pháo Nấm hoặc Nấm Tự Bạo để ăn. Hắn chỉ hy vọng y sẽ cùng đám Long Thú khác mau chóng rời khỏi tầng năm.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, sau khi ma triều qua đi, chẳng phải các tầng sẽ còn sót lại rất nhiều ma vật cấp cao sao? Không rõ chúng sẽ tự động quay về tầng dưới hay bản thân hầm ngục sẽ xử lý chúng. Cảm giác cái hầm ngục này ngày càng phát sinh nhiều vấn đề, ngay cả âm thanh khả nghi gây ra ma triều kia cũng vậy.

Dù sao thì hiện tại hắn cũng chỉ là một cây nấm nhỏ yếu, không nên lo hão quá nhiều. Chờ đến ngày đạt cấp LV99 rồi hãy đi tìm tòi thực hư sau!

Gạt bỏ những suy nghĩ về hầm ngục, Lâm Quân ngồi xổm trong hang động, quan sát tình hình bên ngoài qua "màn hình trực tiếp". Dù thảm nấm dưới đất bị giẫm nát nhưng những cây nấm trên mái vòm không bị ảnh hưởng quá lớn. Nhờ chúng mà hắn vẫn có thể quan sát bên ngoài, dù tín hiệu dưới lòng đất hơi kém một chút.

Những thứ xông lên từ tầng dưới ngày càng trở nên quái dị. Một con xà quái ba đầu bò qua đâu là để lại vệt nọc độc đến đó, không biết sau này có còn trồng nấm trên mảnh đất ấy được không. Một con bọ cánh cứng toàn thân rực lửa đã thiêu rụi căn nhà gỗ nhỏ chứa đầy tâm huyết của Dylan. Thậm chí còn có cả một con Ma Tượng cực lớn, chẳng hiểu với thân hình đồ sộ kia làm sao nó bò lên nổi tới đây.