ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Dungeon Này Mọc Cây Nấm Rồi

Chương 96. 82. Thương nhân

Chương 96: 82. Thương nhân

"Lão đại, thật sự phải làm như vậy sao?"

Dylan hỏi, trong giọng nói tràn đầy vẻ ngượng ngùng và khó xử.

"Nói nhảm, đây là hành trình dài ngày. Ngươi không làm thế này thì định cõng theo bao nhiêu bình dược thủy? Trên lục địa còn có thể dọc đường tiếp tế, chứ sau này lên thuyền, chẳng lẽ ngươi muốn mang theo nguyên một rương dược thủy lên đó sao?"

Lúc này, toàn bộ quần áo của Dylan đều đã nhét vào bên trong túi hành lý. Trên người hắn chỉ mặc duy nhất một chiếc quần cộc, ngồi chễm chệ trên lưng ngựa. Theo lời lão đại nói, đây gọi là tận dụng diện tích lớn nhất để hấp thu năng lượng mặt trời.

Thế nhưng, khoảng cách đến Norweg chỉ còn nửa ngày lộ trình, nếu chẳng may đụng phải người quen thì thật quá mức xấu hổ...

Tục ngữ có câu ghét của nào trời trao của nấy. Khi mặt trời sắp xuống núi, ngay vào lúc Dylan định mặc lại y phục, hắn lại chạm trán với bốn người lạ mặt. Chỉ là tình huống thực tế có chút khác biệt so với những gì hắn tưởng tượng.

Nói một cách đơn giản, ba tên trông có vẻ là cường đạo đang thực hiện hành vi trấn lột một người đàn ông có dáng vẻ hành thương. Gã thương nhân dù cưỡi ngựa nhưng đã bị ba kẻ kia ép vào sườn đất, lâm vào đường cùng. Nhóm cường đạo tựa hồ không muốn làm con ngựa bị thương nên nhất thời chưa thể lôi được gã xuống đất.

Sự xuất hiện của Dylan lập tức thu hút sự chú ý của bọn chúng, nhưng cả ba chỉ lẳng lặng bày ra tư thái phòng bị. Không kẻ nào nhảy ra uy h·iếp, cũng không có ý định cướp luôn cả hắn. Ba tên này thực lực còn chưa đạt đến Ngân cấp, chỉ là hạng thổ phỉ tầng lớp dưới chuyên đi cướp bóc người bình thường. Khi hành sự, bọn chúng đương nhiên sẽ cẩn thận chọn lựa mục tiêu.

Kẻ có tạo hình quái dị như Dylan, lại còn tỏ ra bình thản khi thấy bọn chúng, chắc chắn không phải đối tượng dễ chọc vào.

Dylan đưa tay nắm lấy thanh trường kiếm treo bên hông ngựa, sau đó khẽ quay đầu ngựa định vòng qua bọn họ.

"Ách, ngươi không định giúp hắn sao?"

"Lão đại, ta còn phải đi đường, sao có thể chuyện gì cũng quản được chứ!"

Dylan đáp lại với vẻ mặt đương nhiên.

"Dylan..."

"Hửm?"

"Đã có ai nói rằng ngươi rất tiêu chuẩn kép chưa?"

...

"Tiên sinh! Xin hãy giúp tôi, tôi nguyện ý trả hai mai kim tệ!"

Gã thương nhân đột nhiên hướng về phía Dylan cao giọng cầu cứu.

"Ngậm miệng!"

Một tên cường đạo có vẻ đã mất kiên nhẫn, gã giơ thanh kiếm sắt mẻ một góc chém tới, không còn màng đến việc có làm con ngựa bị thương hay không. Trong lúc vung kiếm, khóe mắt gã thoáng thấy một vệt sáng màu lam, theo bản năng khựng lại một nhịp.

Giây tiếp theo, một viên băng trùy lướt qua chóp mũi gã.

Tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía bóng người trần trụi trên lưng ngựa, đặc biệt là chiếc nhẫn trên tay hắn, nơi ánh lam quang vẫn chưa hoàn toàn tan hết.

"Kỹ năng... trang bị..."

Bọn chúng biết rõ những người sở hữu trang bị có kỹ năng là đối tượng không thể đắc tội.

"Bằng hữu, không cần thiết phải đánh, chúng ta rời đi ngay đây."

Thấy Dylan dường như không có ý định tiếp tục tấn công, ba tên cường đạo vừa đối mặt với hắn vừa chậm rãi lùi lại. Chờ đến khi khoảng cách đủ xa, cả ba mới vắt chân lên cổ mà chạy.

Dylan cảm thấy mình đã quá xung động. Hiện tại hắn không mặc giáp trụ, trên người ngoài chiếc quần đùi thì chỉ có mỗi chiếc nhẫn này. Ban đầu hắn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip