Chương 1021 : Thần (2)
“Xì xì xì——”
Máu tươi lập tức ngừng chảy.
Những sợi thịt dày đặc bị quấn quanh xé rách, thế mà trong vài giây ngắn ngủi lần nữa khép lại miệng vết thương.
“Chưa chết?!”
Hiệu trưởng Kinh đại phản ứng lại, cảm xúc dần dần nguội lạnh: “Quả nhiên. Dị thú cấp 9 không dễ đối phó như vậy.”
“Không.” Lão chủ nhiệm hơi híp mắt, lên tiếng: “Chỉ là một con, không dễ đối phó mà thôi. Đổi thành dị thú khác cho dù là cấp 9, rơi mất đầu cũng phải chết.”
“Cũng chính là nói…” Bà lão mặt đầy nếp nhăn nắm chặt hai tay, cố gắng kiềm chế phấn khích: “Trần Vũ, thật sự có sức mạnh dễ dàng chặt đầu cấp 9?”
“... Mặc dù không biết làm thế nào cậu tả làm được.” Lão chủ nhiệm gật đầu: “Nhưng…điều này chắc là sự thật.”
‘Lẽ nào có thể thắng?’
Nghe vậy, trong đầu bà lão lập tức lóe lên suy nghĩ như vậy.
Các cao tầng cấp 8 quay mặt nhìn nhau, biểu cảm kỳ lạ.
Hồ cũng đều nghĩ như vậy…
“Chặt đứt đầu vẫn có thể sống.” Trần Vũ chậm rãi hạ cánh tay xuống, quan sát vượn khổng lồ không chớp mắt, suy nghĩ xoay nhanh: “Loại năng lực này sao lại cảm thấy hơi quen nhỉ.”
“Gào——”
Khôi phục lại vết thương, vượn khổng lồ ngẩng đầu nhìn giận dữ, gào thét rung trời. Từ bỏ tường thành ở không xa, cả hai đầu gối khum xuống bổ nhào thẳng về phía Trần Vũ.
“Chậm quá.” Trải qua hai lần buff vô hạn [thế giới lời nguyền] và “súng lục bảo vật quốc gia”, tốc độ và thần kinh phản ứng của Trần Vũ bây giờ đã đạt đến trình độ vượt qua “sinh linh”.
Có thể một đao giết chết cấp 9 một lần.
Thì cũng có thể nhẹ nhàng giết chết lần hai…
“——”
Chỉ thấy ánh sáng giao thoa, mũi kiếm ngang dọc!
Cái đầu to lớn của con vượn khổng lồ nhảy vọt trăm mét lại nặng nề rơi xuống lần nữa, sắc máu ngập trời…
“Nhanh quá.” Đồng tử Lão chủ nhiệm có rút.
Là một võ pháp sư, với sức mạnh của ông cũng đủ để nhìn rõ mỗi một động tác của dị thú cấp 9, chỉ là “không trốn được” mà thôi.
Nhưng tốc độ của Trần Vũ lại khiến ông ngay cả “bóng dáng” cũng mò không ra…
“Rầm!!”
Cái đầu rơi mất khiến vượn khổng lồ mất thăng bằng sau đó ngã xuống đất.
Làn sóng xung kích khối lượng khổng lồ được sinh ra khiến cả trong ngoài Ma Đô đều bắt đầu rung động.
Lại lần nữa nhìn thấy Trần Vũ hiện hình, thân hình đã “trống không”, chỉ còn lại một cái balo tồi tàn vẫn đeo trên người. Ngay cả BB trên vai cũng bị ném bay.
“Khi tốc độ đạt đến cực hạn, không khí xung quanh cũng giống như biến thành thể rắn.” Tay phải Trần Vũ cầm kiếm, tay trái che chỗ hiểm, ánh mắt lập loè chốc lát, quay đầu gào với BB bị rụng xuống: “Không sao chứ?”
“Không sao.” BB lật người linh hoạt lộn nhào rơi xuống mở rộng hai tay, chạy về hướng tường thành Ma Đô: “Chuồn thôi chuồn thôi.”
Nếu không phải vừa nãy nó quyết đoán buông tay mà cố chấp bám chặt Trần Vũ, chỉ dựa vào không khí “dính chặt” dưới tốc độ cao cũng có thể xé nó thành từng mảnh.
Vì vậy, chiến trường cấp 9 đã không còn thích hợp để nó tiếp tục theo sau…
“Quả nhiên là Trần Vũ.” Trên tường thành, Từ Nhược có thị lực vượt trội quan sát Trần Vũ, hài lòng thoải mái thở ra, xoa ngực: “Là thật.”
Trương Yến Yến: “...”
Trương Thiết: “...”
[Vãi! Nhanh quá!]
[Độ phân giải của máy quay hoàn toàn không quay lại được.”
“Anh em nghĩ nhiều rồi. Tốc độ đó cho dù là độ phân giải của mắt người cũng không phân biệt được.]
[Nhưng mắt người ít nhà
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền