Chương 1024 : Thần (5)
Lại đều hai mắt phát sáng dùng ánh mắt nhìn “thần tiên” nhìn chằm chằm hắn.
“À…ừ.”
Trần Vũ vô thức duỗi ngón tay gãi gãi tai, nói với Lão chủ nhiệm: “Đừng nói. Nhiều người nhìn tôi như vậy cảm giác rất ngại ngùng ý.”
Lão chủ nhiệm: “Nếu thật sự ngạI cậu có thể mặc quần áo vào trước.”
“Không cần nữa.” Trần Vũ phẩy tay từ chối, cúi đầu nhìn ánh sáng thần thánh bao phủ trên người: “Dù sao có mặc hay không cũng chẳng có tác dụng gì. Thời gian của tôi có hạn, hiện tại thầy chỉ huy tôi, vị trí nào thú triều nhiều nhất, ở đâu có dị thú cấp 9 tôi đi giết là xong chuyện.”
“Cậu nói thời gian của cậu có hạn…” Lão chủ nhiệm híp mắt: “Lẽ nào sức mạnh bây giờ của cậu…là thông qua hy sinh tuổi thọ đổi lấy sao.”
Trần Vũ: “Không…”
“Tôi hiểu rồi.” Lão chủ nhiệm nặng nề gật đầu, vô thức cắn chặt răng: “Kỳ thực có lẽ đó biết từ sớm. Loại sức mạnh vượt xa cả thần này sao có thể không có cái giá phải trả chứ…”
Trần Vũ: “Chính là không phải trả…”
“Thời gian quý báu đó không làm chậm trễ nữa. Hướng tám giờ, thú triều ngoài năm trăm ki lô mét có quy mô lớn nhất.” Lão chủ nhiệm nói nhanh, lập tức lập ra chiến thuật: “Hơn nữa có hai dị thú cấp 9. Cậu có thể giải quyết không? Nếu khó giải quyết có thể hợp tác với Tam Thượng Du, giết chết con dị thú cấp 9 trước mắt cô ta đang đối phó.”
“... Không cần đâu. Một mình rồi là được.”
Thấy Lão chủ nhiệm đã thấp thoáng rưng rưng nước mắt, Trần Vũ cũng lười giải thích, đưa tay nói: “Kiếm của tôi đâu?”
“Ở đây.” Hiệu trưởng Kinh đại trong chớp mắt bay đến, đưa trường kiếm BB kể cả gói bọc cho Trần Vũ.
“Cảm ơn.”
Đối với người hiệu trưởng này, cảm giác của Trần Vũ vẫn luôn không quá tốt. Sau khi nhận lấy đồ cũng không thèm nhìn đối phương một cái đã lại bay đi về phương hướng trong lời Lão chủ nhiệm nói.
“Trần Vũ! Chờ một chút.” Lão chủ nhiệm đột nhiên lên tiếng, móc ra một vật màu đen trong túi tài liệu trợ thủ đưa, dùng sức ném đi: “Mang theo bộ đàm. Chúng ta luôn luôn liên lạc.”
“Được.”
“Bộp!”
Giơ tay đón lấy nhét bộ đàm vào trong tai. Trần Vũ thử nói: “Alo? Có nghe thấy không?”
“...” Trong tai nghe truyền đến giọng nói của Lão chủ nhiệm: “Trần Vũ. Thì ra thiên tài mà chúng tôi vẫn luôn chờ đợi chính là cậu.”
Trần Vũ ngây ra, sau đó bật cười: “Có lẽ vậy.”
Lập tức tăng tốc bay qua hai vạn võ giả tạo thành bức tường người.
Thị lực của hắn hơn hẳn nhân loại bình thường, một cái nhìn đã thấy những khuôn mặt quen thuộc vẫn còn sống đó.
“Trần…Trần Vũ!!” Trong khoảnh khắc ánh mắt đối diện với Trần Vũ. Trương Thiết hoàn hồn đầu tiên giơ nắm tay lên , gào đứt hơi khản tiếng, nổi cả gân cổ: “Cố lên!”
Ở một bên Trương Yến Yến và Từ Nhược cũng phản ứng lại, hét theo: “Cố lên! Trần Vũ!”
“Làm chết chúng nó! Đ- chết chúng nó!”
“Cố lên!!”
“Áu áu áu áu!”
“A a——”
“Cố lên nha…”
Càng ngày càng nhiều võ giả “hồi phục” từ trạng thái ngây đơ, khoa tay múa chân, đập ngực ầm ầm, la hét gào rống…
Bọn họ giải tỏa.
Bọn họ điên cuồng.
Bọn họ sục sôi.
Bọn họ cuồng loạn, than thở khóc lóc.
Mối thù trăm năm nay giữa người, và thú vào giờ phút này bỗng chốc rực lên…
[Báo thù!]
[Trần Vũ! Trâu bò!]
[Đảo ngược tình thế rồi…]
[Không biết vì sao lại luôn muốn khóc ]
[Cố lên!]
[Nếu số phận có màu sắc, vậy nhất định là Trần Vũ vàng.]
[???]
[Đệt! Tôi đã biết nhân
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền