Chương 103 : Một kích, rung động toàn trường (5) Chương 103: Một kích, rung động toàn trường (5)
Trần Khải Tử nhíu mày: “Vậy còn đang chờ cái gì nữa?”
Trần Vũ cũng nhíu mày: “Đúng à, vậy còn đang chờ cái gì sao?””
Trần Khải Tử: “Nhanh nhận thua đi!”
Trần Vũ: “Nhận đi.”
Dưới đài, hiệu trưởng Thất Trung cũng lo lắng, hô to: “Được rồi! một lát nữa là những lôi đài khác cũng kết thúc rồi! Nhận thua! Nhận thua nhanh lên!”
“Được rồi.” Trần Vũ dựng lên một cái OK thủ thế, nói với Trần Khải Tử: “Nhanh nhận thua đi!”
“Ừm.” Trần Khải Tử gật đầu: “Được, nhanh lên.”
“... ”
” ...”
Hai người lại tiếp tục lâm vào trầm mặc.
Đồng thời chiến đấu trên lôi đài số 1 cũng đã kết thúc.
Trần Khải Tử nổi giận, lớn tiếng thúc giục: “Nhận thua đi? !”
Trần Vũ lập tức quay đầu nhìn về phía giám khảo: “Trọng tài, hắn nhận thua.”
“à, hiểu rồi.” Giám khảo gật gật đầu, nhấc tay: “Như vậy tôi tuyên bố, bởi vì tuyển thủ bên A nhận… ”
“Chờ…chờ một cái!” Trần Khải Tử mơ màng, vội vàng chen ngang: “Cuối cùng là có chuyện gì xảy ra? Ai nhận thua?”
Giám khảo nghi hoặc: ” Hắn không phải nói là ngươi đã nhận thua sao?”
“Đánh rắm! Ta tại sao phải nhận thua? ! Người nhận thua là hắn mới đúng!” Trần Khải Tử rống to.
Trần Vũ: “? ? ?”
Giám khảo cũng mộng: “Cuối cùng thì trong hai người thì ai mới là người nhận thua?”
“Khẳng định là hắn nhận thua à!” Trần Vũ đưa tay, chỉ vào Trần Khải Tử, giận dữ mắng mỏ: “Trần Khải Tử! Ngươi rốt cuộc muốn làm gì? Liền lời của hiệu trưởng cũng không nghe sao? !”
Trần Khải Tử cảm thấy bị tăng huyết áp trong nháy mắt, hận không thể một cước đạp bay thằng ngốc ở đối diện.
Dưới đài, trên trán của hiệu trưởng Thất Trung cũng đầy mồ hôi: “Các cậu đang lề mề cái gì? ! Nhanh nhận thua đi! Trần… cậu gọi là Trần cái gì vậy? Nhận thua! !”
“Hắn gọi Trần Khải Tử.” Trần Vũ cũng hỏa: “Đã nghe thấy chưa? Hiệu trưởng để ngươi nhận thua, sắp hết thời gian rồi.”
Sắc mặt Trần Khải Tử cũng đỏ lên, nghiến răng nghiến lợi: “Dis mẹ ngươi cố ý phải không?”
Mà lúc này, cuối cùng thì lôi đài số 3 cũng phân ra thắng bại.
Năm cái lôi đài, chỉ còn lại số 4.
Lập tức, mười hai camera, hơn sáu vạn người xem trên toàn bộ sân thể dục, ghế khách quý, ghế giám khảo, còn có những thí sinh ở khu chuẩn bị.
Ánh mắt của tất cả mọi người cũng đã tập trung trên người Trần Vũ và Trần Khải Tử.
“Ba~.”
Trong khu chuẩn bị của Thất Trung, thầy chủ nhiệm lấy hai tay che mặt.
“Toang rồi, ĐKM “.
“Đó là Trần Vũ sao? !”
Sau khi giao đấu trên lôi đài số 1, 2, 3, 5 toàn bộ kết thúc, ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung lôi đài trên số 4.
Bao gồm chủ nhiệm lớp của Trần Vũ ở Nhị Trung.
“Điều này… Điều này sao có thể?”
Ông ta ngồi im lặng trong thính phòng, bộ não không suy nghĩ được gì nữa.
Trần Vũ, học sinh kém nhất trong lớp của hắn ta, tên xui xẻo bị hiệu trưởng Nhị Trung đích thân đuổi học vậy mà lại tham gia thi đại học?
Còn tấn cấp vào vòng thi đấu lôi đài? !
Ông ta đột nhiên đứng dựng, không chút do dự chạy về phía lôi đài số 4, đụng cho rất nhiều người xem ngã trái ngã phải, hùng hùng hổ hổ.
Nhưng ông ta giống như chuyện gì cũng không biết.
Trong đầu chỉ quanh quẩn mấy câu mà Trần Vũ từng nói với hắn ta trước khi đi.
“Ba mươi ngày Hà Đông, ba mươi ngày Hà Tây ”
“Thi đại học ngày ấy, em chờ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền