ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cái Nguyền Rủa Này Thật Quá Tuyệt Vời

Chương 107. Có hiệu trưởng như ông cũng không sai (2) Chương 107: Có hiệu trưởng như ông cũng không sai (2)

Chương 107 : Có hiệu trưởng như ông cũng không sai (2) Chương 107: Có hiệu trưởng như ông cũng không sai (2)

“Đương nhiên là đánh Trần Khải Tử rồi!” Hai mắt Hiệu trưởng trừng lớn, phẫn hận nói: “Tôi nói là để cho cậu hung hăng đánh Trần Khải Tử! Đánh tốt lắm! Để hắn không nghe lời!”

“Uhm, nói như vậy trước đó là tôi không nghe lầm rồi. Ông là muốn để cho hắn nhận thua đúng không.”

“Đúng à.” Hiệu trưởng nghiêng đầu: “Chính xác là như vậy.”

“Tôi còn tưởng rằng là ông để cho tôi nhận thua đâu.” Trần Vũ bừng tỉnh.

“Cái này… cái này quả thực là chuyện tiếu lâm! Bạn học Trần Vũ có ưu thế về thực lực, tự nhiên là đối phương phải nhận thua. Trần Khải Tử không nghe lời, hiện giờ đang hấp hối thì cũng là đáng đời.”

Một bên thầy chủ nhiệm: ” ...”

Chúng thí sinh: ” ...”

“Đúng vậy, hiệu trưởng ông có thể nghĩ được như vậy, làm một người học sinh, tôi rất vui mừng.” Trần Vũ đưa tay, muốn vỗ vỗ bả vai hiệu trưởng, lại bởi vì mình ngồi trên ghế, tay với không tới.

Hiệu trưởng rất thông minh, lập tức cúi người, để Trần Vũ vỗ “Ba~ ba~” hai lần.

“Ừm.” Trần Vũ mỉm cười: “Ông là một hiệu trưởng tốt à, chờ tôi lấy một cái trạng nguyên về cho ông.”

“Vậy thì tốt!” Hiệu trưởng cố nén hưng phấn, lấy ra một bình đồ uống thể thao, tự mình vặn ra, bỏ ống hút vào, đưa tới bên miệng Trần Vũ: “Đến, bạn học Trần Vũ, bổ sung một chút chất điện giải và muối khoáng.”

Vừa rồi khi giao đấu, Trần Khải Tử lấy ra toàn bộ thực lực, liền đã nằm ngoài dự kiến của lão ta.

Nghĩ không ra tên Trần Vũ này, còn cường đại hơn so với Trần Khải Tử!”

Liền khí kình cũng không vận dụng à.

Nếu như hắn bạo phát toàn bộ thực lực thì có lẽ thật sự có cơ hội cầm được cái danh hiệu trạng nguyên này?

Nghĩ đến đây, hiệu trưởng Thất Trung càng kích động hơn, kém chút liền vì dùng lực quá mạnh mà bóp nát bình đồ uống.

Từ khi Thất Trung thành lập đến nay, đừng nói là trạng nguyên, có thể tấn cấp vào vòng thi đấu chính thức cũng chỉ là đếm được trên đầu ngón tay.

“Bạn học Trần Vũ.” Hiệu trưởng bình phục một chút cảm xúc, thăm dò hỏi: “Thực lực mạnh mẽ như cậu thì làm sao có thể bị đuổi khỏi Nhị Trung khai vậy?”

“À, tôi hút thuốc lá.”

“Hút thuốc?”

“Đúng.”

“Chỉ vậy thôi sao? !” Hiệu trưởng mở to hai mắt nhìn.

“Đúng vậy à.” Trần Vũ gật đầu.

“Cũng bởi vì hút vài điếu thuốc là liền khai trừ học sinh sao?” Hiệu trưởng phảng phất như nghe được chuyện gì thương thiên hại lí, tin đồn kinh thế hãi tục.

“Học sinh vốn là không thể hút thuốc, bị khai trừ thì không có gì để nói.”

“Làm loạn! Cái này không phải là làm loạn đó sao?” Hiệu trưởng nhìn sang khu chuẩn bị của trường Nhị Trung, hùng hùng hổ hổ: “Hắn có quyền gì mà khai trừ học sinh? Cũng bởi vì hắn là hiệu trưởng sao? Hiệu trưởng thì tính là cái đếch gì? !”

Trần Vũ: “...”

Các lãnh đạo Thất Trung: “...”

“Không có học sinh thì lấy đâu ra hiệu trưởng? Hắn ăn cái gì? Mặc cái gì? Ai phát lương cho hắn? Hắn thì tính là gì? Để cho hắn ngưu bức như vậy còn dám khai trừ học sinh nữa?”

Trần Vũ sợ hãi vỗ tay: “Ngài nói quá đúng.”

“Hiệu trưởng là người làm vườn, là trồng hoa, chăm hoa, dưỡng hoa. Há có thể bởi vì dính một chút thuốc lá liền nhỏ tận gốc sao? Xứng đáng với tấm thân hiệu trưởng của hắn sao?”

“Ba ba ba!” Trần Vũ dùng sức vỗ tay: “Ngài nói tiếp!”

“Tôi đương nhiên muốn nói!” Thất Trung

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip