Chương 81 : Cái gọi là thiên tài (2) Chương 81: Cái gọi là thiên tài (2)
“Trả vé đi.” Trần Vũ ngửa đầu: “Lên trang LSP, trực tiếp điền số CCCD của chị và mẹ em để lấy vé. Khu A Hàng thứ hai!”
“...” Trong ống nghe, trầm mặc vài giây đồng hồ: “Thật sao?”
“Thật.”
“Em mua sao?”
“Em mua.”
“Em lấy tiền đâu ra?”
“Em bán một quả thận.”
“Trần Vũ!” Trần Tư Văn giận dữ mắng mỏ: “Em có thể chín chắn một chút được không! Em lấy đâu ra nhiều tiền như vậy!”
“Vậy em nói thật cho chị, chị đừng nói cho người khác biết. Nhất là mẹ em.” Trần Vũ ngữ khí trở nên nghiêm túc.
“Được.” Trần Tư Văn cũng nhận lây nhiễm, ngậm miệng lại, vễnh tai lắng nghe.
“Em bán một quả thận.”
“... Đi chết đi!”
“Được rồi, em ăn ngay nói thật.” Trần Vũ hắng giọng một cái: “Làm một học sinh ưu tú, đó là phần thưởng mà trường học cho em.”
“Học sinh ưu tú? Em?”
“Đúng. Kỳ thật hai người một mực không có chú ý đến, em có thiên phú khác hẳn với người bình thường.”
“Da mặt dày?”
【 tâm lý nhận tổn thương: Tinh thần +2 】
“... Trừ cái này ra, em còn có một cái nữa.” Trần Vũ hạ giọng, sớm làm một chút đề phòng: “Em phát hiện, thể chất của em khác hẳn so với người thường nhân.”
“Thể chất gì?”
“Lực lượng của em lớn hơn so với người bình thường, tốc độ nhanh hơn so với người bình thường, thể lực cũng tốt hơn so với người bình thường, thậm chí liền “Tờ Rim” cũng lớn hơn so với người bình thường.”
Trần Tư Văn: “...”
“Mặc dù tại phương diện tu luyện khí kình có chút chậm, nhưng mà em tại phương diện cách đấu lại là một thiên tài.”
Trần Tư Văn: “...”
“Chị không tin?”
“... Chị tin.”
Ống nghe bên kia, Trần Tư Văn không hiểu sao nhớ tới buổi sáng ngày hôm đó.
Khi nàng tiến vào phòng ngủ của Trần Vũ, sáng hôm đó thiếu chút nữa là lâm vào “một biển khăn giấy” bên trong…
Trần Vũ có phải hay không thiên tài cách đấu thì nàng không biết.
Nhưng nàng tin tưởng, em trai của nàng tuyệt đối là một thiên tài trên giường…
“Em… Khi nào thì phát hiện mình có loại thiên phú này? Sao chị lại chưa từng chú ý tới nhỉ?”
“Một thời gian trước.”
“Nói như vậy, thi đậu trường đại học là chuyện không thành vấn đề rồi?” Trần Tư Văn hỏi dò.
“Xem thường ai đây? Trường học đều có thể trao phần thưởng là vé vào cửa cho em, em còn có thể chỉ thi một cái trường đại học sao?”
Trong ống nghe im lặng hồi lâu. Trần Tư Văn thở dài: “Đột nhiên, giống như có chút không quen biết em…”
“Sợ em bị đánh tráo, hai ta có thể đi làm sét nghiệm nhân thân.”
“Cắt… Vạn nhất giám định ra được em không phải em chị thì sao.”
Trần Vũ hai mắt tỏa sáng: “Đây không phải là càng tốt sao? !”
Trần Tư Văn: “... Gặp lại.”
“Bĩu —— ”
Nhìn xem điện thoại bị cúp máy, Trần Vũ nhún nhún vai, quay trở về cửa hàng thuốc lá.
Đẩy cửa, tiến vào.
Chỉ gặp Kỳ tỷ vẫn duy trì tư thế kia, Ngồi trên ghế lão bản hút thuốc: “Về rồi.”
“Ừm.”
“Có chút chậm.” Kỳ tỷ gõ gõ khói bụi: “Thế nào, nhớ kỹ hết quy tắc chưa?”
“Nhớ kỹ, sẽ không giống như xe bị tuột xích.” Trần Vũ lấy từ trong tủ lạnh ra một bình Cocacola, vặn ra, uống vào mấy ngụm, hỏi: “Thi đại học cùng ngày chị có tới xem sao?”
“Cậu xác định là mình có được cơ hội lên trên lôi đài?”
“Có a.”
“Vậy tôi liền cho cậu cái mặt mũi, cổ động một chút.” Kỳ tỷ lười biếng duỗi cái eo: “Nhưng cũng đừng quá miễn cưỡng. Thi đại học nói không chừng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền