ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cái Nguyền Rủa Này Thật Quá Tuyệt Vời

Chương 954. Số mệnh của BUG (5) Chương 954: Số mệnh của BUG (5)

Chương 954 : Số mệnh của BUG (5) Chương 954: Số mệnh của BUG (5)

Nhờ có thân thể là võ giả, rắn chắc như đá,

Nếu không, đổi lại là một người bình thường, thì xương cốt đều đã bị văng ra ngoài cả rồi.

“Khục…khục khục…”

Đè Bát Hoàng Diêu dưới thân, Trần Vũ thân thể trần trụi, chịu đựng bụi cát cay nồng xông vào mũi, giơ tay lên quơ trái quơ phải. Đợi đến khi bụi cát trước mặt dần dần rơi xuống, mới bất mãn nói: “Em…Em không biết phanh lại sao? Khục.”

“A…ah…Em…”

Bát Hoang Diêu lấy tay che ngực, nằm trên mặt đất, nhìn thân hình ‘mạnh mẽ’, ‘cường tráng’ và ‘gợi cảm’ của Trần Vũ, cả người đều rơi vào trạng thái mê mẩn, hỗn loạn và mất nhận thức.

Chỉ cảm thấy nhiệt độ cơ thể ngày càng tăng cao.

Trên trán dần dần toát mồ hôi…

“Em bị sao vậy?” Trần Vũ ép cơ thể xuống, sờ lên trán cô gái trẻ: “Đụng bị thương ở đâu à? Bị đau ở đâu?”

“Em…Anh Vũ…Đừng…”

“Hả?”

“Em…em…”

“Rốt cuộc là em có chuyện gì?”

“Ừm…à ừm…”

“...”

Ở phía xa,

Trên mặt đất phủ đầy bụi và cát, Cát Nhĩ đang nằm sấp trên mặt đất, tay cầm ống nhòm, nhìn chăm chú về khung cảnh phía trước.

Bên trong đám bụi cát vàng mù mịt, anh ta không nhìn thấy được rõ lắm.

Nhưng anh ta cũng đã nhìn thấy được Trần Vũ khỏa thân bên trong đám bụi cát…

Bát Hoang Diêu bị đè dưới thân thể Trần Vũ, lộ ra bờ vai trắng nõn…

Còn BB thì đang nằm trên lưng Trần Vũ với khuôn mặt đầy tò mò…

“Đây… Đây là…”

Cát Nhĩ bỏ ống nhòm xuống, dụi mạnh hai mắt, lại giơ ống nhòm lên và chăm chú nhìn lại lần nữa.

Cát Nhĩ: “...”

“Chạy đến Nam Mỹ. “

“Chạy đến Amazon. “

“Chạy đến dị cảnh trong Amazon…”

“Chỉ để làm chuyện này thôi à?”

“...”

“Đây là sự lãng mạn của võ giả à?”

“Thế giới này điên đảo rồi. Thật điên rồ…”

Không thể nhìn được nữa, Cát Nhĩ run rẩy đặt ống nhòm xuống, lại nằm bò xuống đất, bắt đầu động não.

“...Má nó.”

“Đậu xanh! “

“Nếu chỉ vì loại chuyện này, cậu không thể tìm một chỗ bình thường được à?”

“Lần đầu tiên tôi hẹn hò, cũng chỉ đi tìm cột điện ở trường…”

...

Ba phút sau.

Bát Hoang Diêu ngất xỉu.

Thật đáng tiếc,

Trần Vũ vẫn chưa nhận ra chuyện gì.

Hắn đứng dậy, xé toạc mảnh vải cuối cùng trên người, vô tư đi vòng quanh cô gái trẻ, khó hiểu: “Rốt cuộc cô ấy bị sao vậy? “

“Nhiệt độ cơ thể quá cao, nhịp tim quá nhanh và adrenaline tiết ra quá nhiều.” BB chớp mắt: “Sốc.”

“Có chết không?”

“Người bình thường sẽ chết. Nhưng các người đều chết là võ giả, thể chất vô cùng cường tráng. Nên sẽ tỉnh lại nhanh thôi.”

“Vậy là tốt rồi.”

Trần Vũ gật đầu, ngồi xếp bằng, duỗi lưng một cái về phía sau, quan sát từ trên xuống dưới cơ thể nóng bỏng của Bát Hoang Diêu, nhíu mày nhẹ: “Hey BB, vóc dáng của tiểu Diêu này, còn…”

“Còn rất khá?” BB hỏi.

“Thực sự không nhìn ra được là phụ nữ.”

BB: “...”

Bát Hoang Diêu: “...”

Trần Vũ: “A? Em tỉnh rồi à?”

Bát Hoang Diêu: “...”

“Có cần giúp đỡ gì không?” Trần Vũ lơ đễnh đứng dậy.

“Không… không cần.” Cô gái trẻ nhanh chóng nhắm mắt lại: “Lắc…quá… lắc quá rồi.”

“Ừm.” Trần Vũ ngẩng đầu, liếc nhìn mặt trời đang treo trên bầu trời xanh thẳm, tán thành: “Mặt trời ở sa mạc chắc chắn rất chói lọi. Đến đây, anh giúp em che nắng.”

Nói xong, hắn dang hai tay ra tạo thành hình ‘Mộc(木)’, che nắng cho cô gái trẻ.

Bát Hoang Diêu: “...”

Trần Vũ: “Mát không?”

“Anh Vũ… anh có thể ngồi xuống được không? Em… em có hơi chóng mặt.”

Trần Vũ chán ghét nói: “Em thật là lắm

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip