Chương 957 : Số mệnh của BUG (8) Chương 957: Số mệnh của BUG (8)
Bát Hoang Diêu: “...”
Tiến vào bên trong thành trì.
Trần Vũ không lãng phí nhiều thời gian, quen thuộc và dễ dàng tìm thấy lối vào lòng đất.
Hắn rút thanh trường kiếm ra, nhanh chóng chém đứt sàn nhà bằng hợp kim và nhảy vào bên trong cùng với BB và Bát Hoang Diêu.
“Đúng là một không gian ngầm khổng lồ!” Bát Hoang Diêu ngạc nhiên: “Vương Bính Bính ở thế giới hiện thực bị nhốt ở một nơi như thế này phải không?
“Đúng vậy.”
“Vậy…Bây giờ chúng ta sẽ đi tìm cậu ấy à?”
“Tìm cậu ấy không phải là mục đích của chúng ta.” Trần Vũ lắc đầu, chỉ về một hướng: “Chất lỏng chiết xuất từ nhiều lại độc tố trên cơ thể của Vương Bính Bính mới là chìa khóa quan trọng.”
Nói xong, Trần Vũ nhanh chóng tăng tốc.
Phải mất một phút để vượt qua các lớp rào chắn và đi vào cánh cửa của một gian phòng độc lập bằng kim loại.
Nhìn xung quanh có thể thấy hàng ngàn chai thủy tinh được xếp gọn gàng và phức tạp trên các dãy ‘kệ hàng’.
Nếu quan sát kỹ hơn sẽ thấy trên nắp mỗi chai đều có dán một số hiệu được kết hợp từ chữ và số.
“Đúng là không tầm thường mà.” Trần Vũ khen ngợi: “Tám trăm vạn năm, vậy mà không có một chút tổn hại nào.”
“Loại công nghệ bảo quản này thật hiếm có.” BB đồng ý.
“Tiểu Diêu, em ở đây đợi anh, anh đi vơ vét một lát.”
“Được.”
Tham khảo lại những ký ức ở trong đầu, Trần Vũ thu thập hết ‘virus’ ở những vị trí quan trọng, rồi tìm một góc khuất để mở ra và uống vào.
[Bị lây nhiễm không xác định: Tính cân bằng +15; Sức khỏe +6; Chất lượng tóc +14]
[Bị lây nhiễm không xác định: Tỷ lệ chuyển đổi oxy +29; Sức bền sinh sản +40; Chiều dài +3mm…]
[Không xác định…]
“Hết.”
Sau khi loại bỏ hết tất cả các virus, Trần Vũ thoải mái ợ một cái.
“Đùng đùng…”
Đúng lúc này, toàn bộ căn cứ khẽ rung chuyển.
“Ồ?”
Quay đầu nhìn về nơi Vương Bính Bính đang bị ướp lạnh, Trần Vũ nheo mắt: “Sớm vậy, thức tỉnh rồi sao…”
“Trần Vũ đại nhân, đứa trẻ kia đã tỉnh rồi.”
Trong mắt BB léo lên hồng quang, nhìn về nơi phát ra chấn động: “Nhưng trạng thái tinh thần của hắn… hình như có gì đó không ổn.”
“Bình thường thôi. Nếu cậu ngủ tám trăm vạn năm triệu năm, cậu cũng không bình thường được đâu.”
“Vậy thì tôi sẽ ngâm nước.” BB thành thật nói.
“Không phải cậu chống nước sao?”
“Không phải lúc nào cũng vậy.”
“Ồ…” Trần Vũ qua loa gật đầu, nháy mắt ra hiệu với Bát Hoang Diêu: “Đi thôi. Chúng ta đi gặp người yêu bé nhỏ của em sau tám trăm vạn năm nào.”
Cô gái nhỏ có chút đỏ mặt xấu hổ: “Em… em không có…”
“Suỵt, đi trước đi. Đến đó rồi nói tiếp.”
Ba người nhanh chóng thay đổi phương hướng và tăng tốc.
Một lúc sau, họ đã đi đến trước cánh cửa của một căn phòng đông lạnh bị đóng kín.
Phòng kín được thiết kế theo một cách riêng biệt.
Toàn bộ đều bằng kim loại.
Kín khí.
Chỉ có khoảng chục sợi dây cáp dày bằng cột điện nối với lớp vỏ bên ngoài.
“Tình hình bên trong thế nào?” Trần Vũ hỏi.
“Vương Bính Bính đang phân liệt.” BB đi tới cửa, dựa vào cửa thép nghiên cứu, nhìn xung quanh: “Nói cách khác là đang chuyển đổi qua lại giữa trạng thái rắn và trạng thái lỏng. Và… hắn còn đang kêu gào rất thảm thiết, hình như rất đau đớn.”
“Bên ngoài không nghe thấy gì cả.” Trần Vũ vỗ vỗ lên bề mặt của cánh cửa kim loại: “Cách âm khá tốt.”
“Bây giờ chúng ta vào được chưa?” Bát Hoang Diêu hỏi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền