ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cái Nguyền Rủa Này Thật Quá Tuyệt Vời

Chương 959. Số mệnh của BUG (10) Chương 959: Số mệnh của BUG (10)

Chương 959 : Số mệnh của BUG (10) Chương 959: Số mệnh của BUG (10)

Vết thương khép lại mà không hề có một đường mỏng.

“Ai?”

Đôi mắt của Vương Bính Bính nhất thời trở nên lạnh lẽo, quay đầu nhìn về phía Trần Vũ: “Muốn chết à?”

Trần Vũ: “Tôi là thằng ngố đó đây.”

“Mày…Vũ…Anh Vũ?” Vương Bính Bính sửng sốt, sát khí trong mắt dần dần lắng xuống, sau đó chuyển sang sợ hãi: “Hóa ra anh cũng ở đây à!”

“Cậu thật sự không nhìn thấy, hay là cố ý không nhìn thấy.”

Vương Bính Bính nghiêm túc nói: “Tôi là thật sự cố ý không nhìn thấy đó.”

“Được lắm. Cậu mau cút đi. Cứ coi như chúng ta chưa từng đến đây.” Hắn xác Vương Bính Bính lên và ném bay đi như một con gà con, sau đó nhét thanh trường kiếm trở lại đỉnh đầu BB và nói với hai người phụ nữ: “Xảy ra một số tình huống đặc biệt. Chúng ta phải rời khỏi đây ngay.”

“Vũ…Anh Vũ! Tôi chỉ đùa thôi mà! Anh đừng tức giận chứ.” Vương Bính Bính siết chặt tay áo Trần Vũ, mím môi: “Thật ra… tôi không biết phải làm sao để bày tỏ lòng biết ơn của mình đối với anh. Kể từ khi bị giam trong căn cứ này, mỗi đêm tôi đều mơ thấy anh và chị đến cứu tôi…”

“Tôi hiểu cảm giác của cậu, dù sao tôi cũng đã cứu cậu một lần rồi.”

“Cái gì?” Vương Bính Bính khó hiểu.

“Tính theo thuật toán thời gian của thế giới này.” Trần Vũ cười: “Đó là ở tám trăm vạn năm trước.”

Vương Bính Bính: “???”

Cùng lúc đó.

Ở thế giới thực.

Trước cổng thành Ma Đô.

Hàng vạn người dân đang chen lấn thành một nhóm, kiễng chân lên nhìn chuyển động của cổng thành.

Một tiếng, hai tiếng, năm tiếng, thậm chí mười tiếng trôi qua.

Cánh cổng thành khổng lồ của Ma Đô vẫn đóng chặt. Không có dấu hiệu mở ra.

“Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì vậy?”

“Có mở hay không đây? Có mở không?”

“Mở cửa đi!”

“Sẽ đặt biệt hậu tạ!”

“Có ai ở trong đó không?”

“Rầm, bụp, bang, ôi.. .”

Tâm trạng của đám đông trở nên kích động, liên tục chửi bới.

Đôi khi còn xảy ra tình trạng giẫm đạp lẫn nhau.

Tiếng gầm gừ, tiếng khóc lóc, tiếng tranh luận, xung đột nổ ra… âm thanh không ngừng nghỉ.

Nhưng dù cho tình hình hỗn loạn đến mức nào đi nữa thì cổng thành của Ma Đô vẫn cứ đóng chặt.

“Bình thường, cổng thành của Ma Đô có đóng không?” Có người hỏi.

“Sao có thể chứ! Bất kể ngày hay đêm, cổng thành của Ma Đô vẫn luôn mở. Nếu không, làm sao dân số của Ma Đô có thể tăng lên được?

“Vậy tại sao hôm nay lại không mở?”

“Không biết nữa .. Tôi đã gọi cho người thân của mình trong thành rồi, nhưng cũng không liên lạc được.”

“Kiểm tra mạng chưa?”

“Hình như gần đó không có tín hiệu 3G hoặc 4G.”

“Có bị chặn không?”

“Tôi không biết …”

“...Con mẹ nó!” Một người đàn ông hét lên: “Quảng cáo bảo chúng ta hãy đến Ma Đô. Mẹ nó, bố mày đến rồi lại không chịu mở cổng thành. Đệch mẹ.”

“Không nên như vậy.” Người bạn đồng hành đau đầu nói: “Ma Đô chưa chưa bao giờ đóng cổng thành.”

“Sai rồi.”

Đột nhiên, từ phía sau hai người, truyền đến một giọng nói trầm thấp: “Ai nói với anh là Ma Đô chưa bao giờ đóng cổng thành? Theo tôi được biết, Ma Đô đã từng đóng cổng thành hai lần rồi.”

“Hai lần?” Cả hai vô thức quay lại sau khi nghe thấy giọng nói đó: “Hai lần nào?”

Người nói giơ tay lên, hạ thấp chiếc mũ lưỡi trai xuống để che mặt: “Còn hai lần nào nữa? Đương nhiên là… hai lần sóng thần và thú dữ đến đó.”

“Ầm…”

Lời này vừa nói ra, như thể mở ra

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip