ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cái Nguyền Rủa Này Thật Quá Tuyệt Vời

Chương 969. Dụ rắn ra khỏi hang (1) Chương 969: Dụ rắn ra khỏi hang (1)

Chương 969 : Dụ rắn ra khỏi hang (1) Chương 969: Dụ rắn ra khỏi hang (1)

“Ba bát, hai cái lớn và một cái nhỏ, tổng cộng là hai mươi tệ.”

“Được rồi. Tôi quét cho bà rồi đấy.”

Sau khi thanh toán tiền, Trần Vũ lại ngồi xuống, thở hắt ra: “Anh không ngờ rằng ở trình độ này mà cơ sở xã hội ổn định và hệ thống kinh tế cơ bản vẫn có thể hoạt động. Hay thật.”

“Em no rồi.” Cẩn thận đặt đũa xuống, Bát Hoang Diêu lau sạch khóe miệng, nhìn Trần Vũ: “Tiếp theo chúng ta nên đi đâu đây.”

Trần Vũ không trả lời mà quay sang BB ngồi bên cạnh: “Cậu ăn xong chưa?”

BB nuốt miễn cưỡng nuốt đồ ăn trong miệng: “Ăn…xong rồi.”

Trần Vũ: “...Bát ớt của cậu không có bao nhiêu sợi mì nhỉ.”

BB: “Tôi không nếm được hương vị gì, nhưng với ớt thì xúc giác có thể cảm nhận được. Cho nên mới thêm nhiều ớt như vậy.”

“Ừ.” Châm điếu thuốc, rít một hơi thật sâu, Trần Vũ gõ nhịp lên bàn: “Ăn xong chúng ta đi. Xí nữa tôi dẫn hai người đến khu vui chơi.”

“Khu vui chơi?” BB sửng sốt một lúc rồi reo lên: “Quá đã!”

“Vũ…Anh Vũ…” Bát Hoang Diêu khẽ cắn bờ môi màu anh đào: “Chúng ta không đi kiểm tra…”

Nói được nửa chừng, cô gái liếc nhìn bà chủ, ghé vào tai Trần Vũ, nhỏ giọng nói: “Anh không đi kiểm tra địa chỉ trụ sở của Công bằng hội hả?”

“Dù sao thì Cát Nhĩ cũng đã đi rồi, chúng ta đợi tin tức thôi.” Trần Vũ đáp qua loa.

Rời khỏi quán mì.

Ba người đứng ở điểm dừng chân trên đường hồi lâu mà chẳng bắt được chiếc taxi nào.

Thế là quyết định đi bộ đến khu vui chơi.

Trong lúc đi bộ, nếu thấy quán ăn vặt nào còn buôn bán thì bước đến ăn thử. Còn thấy phòng bi-a hoặc quán net nào mở cửa thì vào chơi.

Cả chặng đường từ phía nam thành phố đến phía bắc thành phố.

Làm Trần Vũ và BB cảm thấy vui vẻ đến quên cả trời đất.

Chỉ có Bát Hoang Diêu lưỡng lự đi theo hai người. Cô không biết nên tiếp tục chơi hay tự mình rời đi để thu thập thông tin.

“Đến nơi rồi.”

Khi màn đêm buông xuống, cả nhóm cuối cùng cũng đến được cổng khu vui chơi.

“Có điều… hình như nó đóng cửa mất rồi.” Trần Vũ cau mày.

Bát Hoang Diêu: “Số người rời khỏi thành phố cũng hết bảy tám phần, địa điểm giải trí lớn như thế này chắc chắn không thể tiếp tục hoạt động.”

“Đến đây không dễ dàng, chúng ta đi cả quãng đường xa như vậy, không thể đi bộ uổng công được.” Trần Vũ dựa vào lan can cửa sắt, hướng vào khu vui chơi hô lên: “Này!”

“…”

“Có ai không?”

“…”

“Này, ra đây…”

Gọi đến khan cả cổ mà chẳng nhận được lời hồi đáp nào, Trần Vũ quay lại nhìn BB nói: “Nhìn xem bên trong có ai không.”

“Hmm.” Đôi mắt của BB lập tức phát ra ánh sáng đỏ, sau khi rà soát xung quanh theo hình chiếc ô thì lắc đầu: “Trống không.”

“Hay là, chúng ta về đi.” Bát Hoang Diêu kéo góc áo của Trần Vũ.

“Về đâu?” Trần Vũ hỏi.

“Ừm…” Cô gái ngập ngừng.

“Cót két…!”

Đập nhẹ cánh cửa sắt đã hơi rỉ sét, Trần Vũ nóng lòng muốn thử: “Nếu bên trong không có người thì tốt hơn. Không cần tốn tiền, chỉ cần vui vẻ thôi.”

“Được!” BB giơ tay reo hò hào hứng.

Vừa dứt lời Trần Vũ đá bay cánh cửa.

“Rầm!”

Cánh cổng sắt méo xẹo văng ra.

Bát Hoang Diêu lúng túng: “Làm thế này… không ổn lắm.”

“Có khi chủ của nơi này đi ra biển cả rồi, không có ai quan tâm đâu.”

Nói xong, Trần Vũ dẫn BB đi vào khu vui chơi. Nhìn xung quanh, từng cơ sở vật chất, từng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip