Chương 976 : Mặt đối mặt (2) Chương 976: Mặt đối mặt (2)
“Không còn cách nào khác.” Khi ánh mắt Bát Hoang Diêu bất lực trân trân nhìn anh, năng lượng của Trần Vũ đột nhiên bộc phát: “Nhân loại, không thể diệt vong. Là anh ép tôi.”
“Bùm ——”
Không khí nổ tung trong nháy mắt, lan rộng như một cơn cuồng phong! Thổi bay tất cả những hạt li ti chưa biết tên xung quanh.
Cuộc chiến hết sức căng thẳng!
“Cấp 5 à……” Đoạn Dã nhíu mày: “Hình như dạo này anh không tiến bộ mấy nhỉ.”
Vừa nói anh ta cũng “bùm” một tiếng, huy động toàn bộ năng lượng của bản thân, thi triển không sót một cái nào.
—— Mức gió cấp 4!
Trần Vũ:“…… Anh còn chẳng bằng tôi.”
“Sức mạnh thực sự của tôi không liên quan gì đến cấp độ sức mạnh của tôi.”
“Trùng hợp thật! Tôi cũng vậy.”
“Tới đi.”
“Chà…...”
Trên chiến trường trống hoác, hai người mặt đối mặt nhìn nhau.
Một phút.
Hai phút.
Ba phút…...
Không biết kim giây đã chỉ tới mốc “ngầm hiểu lẫn nhau” nào, hai người di chuyển cùng lúc! Lao về phía đối phương!
“Rầm!”
Chớp mắt một cái hai người đã gặp nhau.
Thoáng thấy Trần Vũ vung cánh tay lên với tốc độ gần bằng với “dịch chuyển tức thời”, thanh kiếm dài quét ngang qua, chém mạnh lên pháp trượng của Đoạn Dã.
“Keng!!”
Nương theo âm thanh va chạm đinh tai nhức óc của vàng và sắt, một luồng sức mạnh khủng khiếp ập tới.
Từ đầu đến cuối Đoạn Dã không kịp phản kháng, bị đánh văng ra xa vài trăm mét.
“Xẹt xẹt xẹt ——”
Huy động năng lượng hình thành phản xung lực, ổn định thể trạng. Đoạn Dã nhếch nhác lau vết máu ở khóe miệng, da đầu tê dại: “Quả nhiên là anh, chỉ có anh mới khiến người ta trở tay không kịp.”
“Tôi đã nương tay lắm rồi đầy.” Trần Vũ nói.
“Tôi biết.” Đoạn Dã gật đầu:“Nhưng tôi cũng vậy.”
“Nhắc đến thì cũng kỳ lạ thật, ngoại trừ thanh katana quốc bảo của Nhật Bản, pháp trượng Hạo Thiên này là vũ khí đầu tiên có khả năng ngăn được thanh kiếm của tôi.”
“Nó đâu ngăn được.” Đoạn Dã cúi đầu xuống, vuốt ve thân trượng: “Là do tôi đã phủ một lớp không gian lên cho nó. Hai ta ở chung lâu như vậy, chuôi kiếm này của anh, tôi làm sao có thể không đề phòng.”
Phía xa xa, BB giơ tay lên:“Là kiếm của tôi.”
Đoạn Dã:“…… Vỏ kiếm của cậu nói chuyện kìa.”
“Đừng dài dòng.” Trần Vũ bộ lộ chút mất kiên nhẫn:“Hoặc là thả tôi ra ngoài, hoặc là chết.”
Người nhà và bạn bè của hắn đều đang ở Ma Đô, làm gì có chuyện hắn trốn ở chỗ này để kéo dài hơi tàn.
“Đùng ——”
Dứt lời, hắn tiếp tục tung ra đòn tấn công khác.
Mà lần này, Đoạn Dã lại không có ý định thăm dò tinh thần lực của Trần Vũ. Cơ thể không chần chừ lui ra phía sau, kéo giãn khoảng cách, thể hiện phong cách chiến đấu mà một võ giả nên có.
“Võ pháp —— Độn không dời hình!”
“Răng rắc!”
“Rắc rắc rắc…...”
Phía trước, không gian vừa nãy đang bình thường đột nhiên sụp đổ! Như một khối thủy tinh bị rạn nứt, ngay lập tức vỡ tan thành vô số mảnh nhỏ.
Con ngươi Trần Vũ đang lao vụt đột nhiên co rút, vội khựng lại, nhìn không gian vỡ vụn sau lưng Đoạn Dã: “Anh….. Cái tên khốn này dám ăn gian hả?!”
“Ăn gian chỗ nào?”Đoạn Dã thắc mắc.
“Ở đây đâu cho phép sử dụng võ pháp không gian đâu đúng không?”
“Đúng vậy.” Đoạn Dã bỗng nhiên nhoẻn miệng cười, gật đầu, phấn khởi nói tiếp: “Nhưng tôi là chủ phòng, đương nhiên dùng được.”
Trần Vũ: “…..”
“Thật tiếc phải tuyên bố với cậu rằng, cậu thua rồi.”
Nói xong, Đoạn Dã dùng cả hai tay nắm chặt pháp trượng, ung
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền