Chương 979 : Hào quang của nhân vật chính (1) Chương 979: Hào quang của nhân vật chính (1)
Nghe chỉ thị của Trần Vũ, Bát Hoang Diêu đang chuẩn bị ôm trọn “anh trai” mình, thâm tâm lay chuyển, chuyển ôm thành đá, đạp một cước chính giữa mặt Bát Hoang Dịch.
“Bốp!”
Bát Hoang Dịch đột nhiên chảy máu mũi ngang. Võ pháp sắp sửa thi triển cũng buộc phải dừng lại…...
Bát Hoang Dịch:“……”
Bát Hoang Diêu: “A…... Anh… Thật lòng xin lỗi anh…...”
Trần Vũ hét lên:“Đừng để anh ta huy động năng lượng!”
“Bốp!”
Bát Hoang Diêu không khống chế được lại đạp thêm một cước nữa.
Bát Hoang Dịch: “……”
......
Cơ thể ngã nhào trên nền đất, Bát Hoang Dịch sững sờ nhìn em gái trên không trung, nội tâm vốn lạnh nhạt vô cảm vào lúc này đột nhiên tràn ngập cảm xúc lẫn lộn…...
Không biết nên diễn tả như thế nào.
Chỉ có một chuyện rõ như ban ngày, là mũi của anh ta hình như hơi nhói……
Im lặng nửa ngày, Bát Hoang Dịch vô thức giơ tay lên sờ chóp mũi, rồi chợt nhận ra.
“Ồ, thì ra là chảy máu mũi.”
“……”
Bát Hoang Dịch nhẹ nhàng thả lỏng…...
Phía bên kia là chiến trường.
Thấy thi triển võ pháp của Bát Hoang Dịch bị cắt ngang, Trần Vũ nhanh chân lẹ tay vọt tới trước mặt Đoạn Dã, tay vung kiếm lên!
Một tiếng “phực” vang lên.
Đâm xuyên qua một cánh tay của Đoạn Dã.
“Ư ——”
Trận pháp tụ năng lượng ban nãy chói lòa như mặt trời suy yếu trong nháy mắt.
“Giải quyết.”
Cắm thanh kiếm dài xuống đất, Trần Vũ nhếch khóe miệng nói: “Tiếc ghê, thất bại trong gang tấc nhỉ?”
Đoạn Dã: “……”
Trần Vũ: “Tính sao đây?”
Đoạn Dã uất ức: “Anh…. không nương tay xíu nào.”
“Chỉ là đâm thủng một lỗ thôi mà.” Sau khi mân mê vết máu bắn lên trên người mình, Trần Vũ nhìn thẳng vào mắt Đoạn Dã: “Anh muốn đánh nữa không?”
Đoạn Dã: “…… Không đánh nữa.”
“Được, BB, qua giúp anh ta băng bó vết thương đi.” Phân việc xong, Trần Vũ lấy điện thoại ra xem giờ: “Lát nữa vết thương lành thì tranh thủ thời gian đưa tôi ra ngoài.”
Đợt Thú triều cuối cùng sắp sửa tấn công, hắn không còn thời gian để chần chừ nữa.
“Không ngờ.” Đoạn Dã thở dài, vừa nhấc cánh tay bị thương giao cho BB, vừa nhìn Trần Vũ với vẻ mặt phức tạp: “Chúng tôi chuẩn bị kỹ càng như vậy vẫn không thể giữ cậu lại…... Úi úi úi!”
Lời còn chưa dứt, Đoạn Dã đột nhiên thét lên đau đớn.
Trần Vũ và Bát Hoang Diêu đứng đằng xa đồng loạt quay đầu, nhìn thấy cánh tay bị thương của Đoạn Dã…... bị BB cắt đứt…...
“Hả?”
Một tay nắm cánh tay bị cắt đứt của Đoạn Dã, một tay quơ trường kiếm, BB Nghi bối rối nhìn xung quanh: “A…... Có chuyện gì thế?”
Đoạn Dã:“A a a…...”
Trần Vũ:“...... Cô …... cắt đứt ánh tay anh ta rồi.”
“Đúng vậy a.” BB vui vẻ gật đầu, sau đó ngẩng đầu lên, không báo trước gắn cánh tay bị đứt lìa lên miệng vết thương của Đoạn Dã.
Đoạn Dã: “A a a a!!”
“Ủa?” BB nhíu mày, lùi lại nửa bước: “Vì sao không liền lại được ta?”
Đoạn Dã: “A a a…...”
Trần Vũ: “ ......”
Bát Hoang Diêu: “……( Hoảng sợ )”
Trần Vũ: “ ...... Cô tính làm gì.”
BB ù ù cạc cạc: “Đại nhân à, nhân loại đều trị thương như vậy mà đúng không?”
......
“Rút ra là, không nên dạy dỗ một đứa nhóc qua loa á á!”
Dưới sự giúp đỡ của mọi người, cánh tay bị đứt đã được băng bó cẩn thận, Đoạn Dã đau đớn bật khóc: “Giờ thì tốt rồi, tôi đã tàn phế, không thể thoát ra khỏi không gian võ pháp. Cậu buộc phải ở lại nơi này!”
Ngón trỏ Trần Vũ gãi khóe miệng, lưỡng lự: “Anh có thể
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền