ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cái Nguyền Rủa Này Thật Quá Tuyệt Vời

Chương 983. Hào quang của nhân vật chính (5)

Chương 983 : Hào quang của nhân vật chính (5)

“Đùng!”

Nguồn năng lượng cực lớn trong nháy mắt bộc phát, Trần Vũ chắp tay trước ngực, tóc bay tán loạn, gào lên: “—— Tụ đỉnh thông thấu!”

“Xong… Xong rồi……” Bát Hoang Diêu sững sờ tại chỗ, thất thần.

BB thì nhảy cái phốc xuống khỏi lưng Trần Vũ, dang rộng tay chân rồi nhanh chóng bỏ chạy. Rất nhanh đã biến mất không còn dấu vết…..

Bát Hoang Dịch:”?”

Ngờ ngợ, trực giác của Bát Hoang Dịch mách bảo có điều gì đó không đúng…...

【 Tăng trạng thái không xác định: IQ tăng tạm thời:48%】

【 Độ cứng kích hoạt: Tốc độ tạm thời +53%】

Một phút sau.

Bên tai bỗng nhiên vang lên vô số âm thanh điện tử, Trần Vũ chỉ cảm thấy mắt tối sầm lại, đầu óc quay mòng mòng, cả người mất đi toàn bộ ý thức…...

Mà trong mắt người ngoài, hắn giờ phút này, khí thế đột nhiên thay đổi trong nháy mắt!

Nhất là ánh mắt, từ hiếu chiến dần dần trở nên cơ trí …...

“Đám người thường…...” Từ từ ngẩng đầu lên, Trần Vũ điều chỉnh tiêu điểm hai mắt, nhìn về bầu trời sâu thẳm ở phía xa kia, ngữ khí yếu ớt:“Luôn bị ám ảnh bởi những khuyết điểm nhỏ của nhân vật trong tranh.”

“Chỉ có Thần mới hiểu được, ngắm tranh phải đứng từ xa.”

“Bởi vì chỉ có đứng càng xa thì mới có thể thưởng thức được nước non kỳ vĩ của bức tranh phong cảnh đó….”

Bát Hoang Diêu:“ ......”

Bát Hoang Dịch:“ ......”

“Bùm!”

Đột nhiên cúi đầu, ánh mắt nhìn thẳng phía trước, khóe miệng Trần Vũ hơi nhếch lên, bao quanh thân là hơi thở tri thức, tràn ngập cả phòng:“Bát Hoang Dịch, anh, là người hay là thần?”

Bát Hoang Dịch:“…… Trần Vũ, cậu……”

“Đừng gọi tôi là Trần Vũ.” Trần Vũ miệng cười ngoác đến mang tai:“Gọi tôi…… là Thần.”

Bát Hoang Dịch:“ ...... Thần, cậu nhìn lộn hướng rồi, tôi ở chỗ này.”

“À.” Nụ cười của Trần Vũ nhạt đi, hai mắt nhìn theo hướng nơi giọng nói phát ra: “Tên người phàm nhỏ bé. Anh cho rằng, tôi là một con thú dữ, anh rất sợ hãi. Anh sợ tôi muốn nuốt trọn anh. Nhưng thực ra, tôi chỉ đang biếng nhác nhìn anh mà thôi.”

Bát Hoang Dịch:“……”

“Giả Thần có tuổi thọ vô hạn. Còn Thần thật sự thì mỗi một giây đều rất trân quý.” Dứt lời, Trần Vũ sắc mặt lạnh lùng hỏi Bát Hoang Diêu:“Cho nên trở lại chuyện chính. Kịch bản phát triển tới chỗ nào rồi?”

Bát Hoang Diêu:“…… Trần…. Anh Trần anh muốn đi ra ngoài…... Nhưng anh ấy không thả anh ra ngoài…...”

“A…...”

Gật gật đầu, trong lòng Trần Vũ đã tường tận, rút thanh trường kiếm mà BB để lại ra, chỉ vào Bát Hoang Dịch:“Vậy Thần ta đây chỉ nói một câu, thả hay là không thả.”

Bát Hoang Dịch:“…… Rốt cuộc cậu biến thành thứ gì vậy?”

“Thả hay là không thả.” Đôi mắt sáng ngời của Trần Vũ dường như chứa đựng bầu trời vô tận đầy sao.

“…… Không thả.”

“Vẫn không thả.” Trong mắt Trần Vũ lấp lóe ánh sáng: “Vậy thì không kỳ kèo dài dòng với anh nữa.”

“Vụt!”

Dứt lời, Trần Vũ tay trái như có điện, trực tiếp níu lấy cổ áo Bát Hoang Diêu, giống như kéo gà con, trường kiếm kề vào cần cổ của cô gái:“Anh thả hay là không thả? Không thả tôi bắt cóc cô ấy.”

Bát Hoang Diêu:”??”

Bát Hoang Dịch:”???!”

Cách đó không xa, Đoạn Dã đang lâm vào trầm tư cũng bỗng nhiên hoàn hồn, một mặt mờ mịt nhìn xem cảnh tượng trước mắt.

Cô gái hốt hoảng:“Trần…. Anh Trần…...”

“Ngậm miệng. Gọi tôi là Thần.”

“Thần…... Anh…..”

“Loài người ôi loài người, làm sao có thể lý giải trí tuệ của Thần được.“Trần Vũ cười lạnh:“Nói như vậy. Cô là em gái của anh ta, tôi bắt cóc cô, anh ta nhất định sẽ sốt ruột. Loại logic phức tạp này, cô

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip