Chương 985 : Trở lại thanh thành (2)
“Ha.” Trần Vũ cười đắc ý: “Nó khá là nhiều.”
Một lần nữa dựa vào trí tuệ để giành chiến thắng, Trần Vũ cảm thấy mình đã thắng.
“Có những chuyện thực sự khó hiểu. Con người và thần cũng sử dụng bộ não như nhau. Sự khác biệt về chỉ số IQ thì lại rất lớn…”
Mọi người: “…”
…
Hai giờ sau.
Kèm theo đó là âm thanh không gian bị xé toạt ra.
Một cầu thang dẫn đến thế giới bên ngoài được hình thành ngay lập tức.
Lùi lại nửa bước, Bá Hoang Dịch lau mồ hôi trên trán, nói với Trần Vũ: “Đã mở, đi thôi.”
“Tạm biệt.” không nói hai lời, Trần Vũ cõng BB trên lưng vội vàng bước lên bậc thang.
“Trần Vũ…” Nhìn bóng lưng của Trần Vũ, Bát Hoang Dịch thần sắc có chút phức tạp: “Cậu phản bội lại nền văn mình, sẽ có một ngày cậu phải hối hận.”
Trần Vũ, người đang cảm thấy bản thân là một vị thần, chỉ vẫy tay và rời đi mà không nhìn lại …
“Ừm.” Đoạn Dã chậm rãi nhắm mắt, nhìn Trần Vũ biến mất: “Phản bội lại nền văn mình… Anh ta thật sự làm vậy sao…”
Bát Hoang Dịch lạnh lùng nhìn Đoạn Dã không thèm đáp lời.
…
Khi Trần Vũ bước ra khỏi bậc thang dưới lòng đất, chưa vội mở cửa thư viện hắn đột nhiên hỏi: “BB, bổn thần có quên điều gì không?”
“A?” BB khó hiểu: “Thần, cũng có chuyện để quên sao?”
“...Cậu nói xem, khẳng định không phải.” Trần Vũ ưỡn ngực: “Nhất định phải nhớ, nhớ kĩ, trí nhớ cũng là một phần quan trọng của trí tuệ…”
…
Nửa giờ sau.
Tại cửa vào của thư viện Liên Thành.
Sương sớm tràn ngập thành phố cảng hoang vắng này.
Khói thuốc bốc lên hòa vào làn sương và dần mất đi hình dạng ban đầu. Cuối cùng, theo cơn gió tan biến vào hư vô…
“Xì…hừm.”
Sau khi thổi ra làn khói dày đặt cuối cùng, Trần Vũ dập tắt tàn thuốc trong khi chờ cho thời gian kỹ năng ‘Tụ đỉnh thông thấu’ kết thúc, nhìn quanh bốn hướng cảm thấy dường như cả thế giới được bao phủ bởi một màu trắng.
“Trần Vũ đại nhân” BB đang ngồi bên cạnh Trần Vũ lắc lắc đôi chân ngắn hỏi: “Chúng ta đã bình an ra khỏi khi vui chơi rồi, khi nào thì đến Ma Đô?”
“Hút xong bao thuốc này đã” Trần Vũ lắc lắc điếu thuốc Cáp Nhĩ Tân trong tay.
“Chỉ còn lại một điếu này thôi.” BB nhìn số điếu thuốc còn lại trong bao.
“Đúng vậy. Rất nhanh thôi.”
Vừa nói, hắn vừa rút điếu thuốc cuối cùng ra và đưa vào miệng. Sau một lúc im lặng, quay đầu lại nhìn thư viện phía sau với vẻ mặt buồn bã.
Nửa giờ trước, sau khi sử dụng kỹ năng ‘Tụ đỉnh thông thấu’ hắn đã đe dọa thành công Bát Hoang Dịch và rời khỏi trụ sở của Công bằng hội.
Nhưng… thực sự đã bỏ quên Bát Hoang Diêu…
“Hừ…”
Lấy bật lửa ra, châm một điếu thuốc, Trần Vũ hít một hơi thật sâu, ánh mắt phức tạp: “…Mất vợ rồi.”
“…”
“Ôi, chó thật chứ.”
“Cái gì?” BB không nghe rõ.
“...Không có gì, không sao.” Quay đầu lại, đứng lên, Trần Vũ vứt điếu thuốc vừa mới hút vài hơi, đi xuống bậc thang trước cửa thư viện: “Đi thôi, về lại Ma Đô.”
“Được!” BB vui vẻ gật đầu, sau đó nhảy lên tựa vào vai Trần Vũ: “Ra ngoài lâu như vậy, thấy nhớ chị Trần Tư Văn quá đi. Không biết trong thời gian này không được tôi xoa bóp, chị ấy có ngủ ngon hay không.”
Trần Vũ gãi dái tai, chú ý tới lời nói: “Xem ra bây giờ ngươi nói chuyện trôi chảy hơn trước rất nhiều.”
“Phải ha.” BB cười toe toét, đột nhiên quay đầu lại: “Trần Vũ đại nhân. Ừm… Chị Bát Hoang Diêu vẫn còn ở trong
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền