ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cái Nguyền Rủa Này Thật Quá Tuyệt Vời

Chương 988. Nghĩ kĩ lại thật là đáng sợ (2)

Chương 988 : Nghĩ kĩ lại thật là đáng sợ (2)

“...” Trần Vũ gãi cằm: “Nghiêm túc à?”

“Đùa thôi.”

Nuốt xuống thức ăn, bà chủ tiệm cầm lấy ly rượu trong tay Trần Vũ, nâng ly với ánh trăng ở phía đối diện, sau đó uống một ngụm: “Tôi không phải chuyển về Thanh Thành, mà là chưa bao giờ chuyển đi đâu cả. Đến Ma Đô chỉ là dạo chơi mà thôi.”

“Vậy à… Ma Đô không tốt sao?”

“Khá tốt. Sầm uất, an toàn và nổi tiếng.” Bà chủ mỉm cười: “Quan trọng nhất là còn có cậu. Nhưng nhà của tôi dù sao cũng ở Thanh Thành, ngôi nhà đắt đỏ của tôi cũng ở đó.”

Trần Vũ: “Nhà của bà là mua trả góp, bây giờ vẫn còn nợ cả đống.”

Bà chủ: “Vậy chuyển đi chẳng phải sẽ lỗ hơn nữa sao? Dù Thanh Thành có rơi vào tình trạng hoang tàn thế này, nhưng những khoản nợ vẫn phải trả về ngân hàng.”

“Thế này thì quá khốn nạn rồi?” Trần Vũ cả kinh.

“Một nhóm yếu đuối mà. Một tổ chức chuyên bắt nạt những người yếu thế.”

“Ồ…” BB đang một mình bóc tôm chợt nhận ra: “Thì ra đó là lời giải thích…”

“Chồng tôi chết ở Thanh Thành, ký ức của tôi cũng ở Thanh Thành. Không ai có thể đưa tôi đi được, trừ khi đó là thi thể của tôi.” Nói xong, bà chủ tiệm ngoắc tay về phía Trần Vũ làm dấu: “Có thuốc lá không? Cho tôi một điếu.”

Trần Vũ : “…Bà bán thuốc lá mà, sao còn hỏi tôi có hay không nữa chứ?”

“Toàn bộ hậu cần của thành phố đề đã bị phế bỏ từ lâu. Gia đình chủ nhà cũng không còn thừa lương thực.”

“Được rồi.” Trần Vũ móc móc túi, sau đó giơ tay ra: “Tôi cũng không có.”

“Kém cỏi. Đến nhà làm khách mà cũng không biết mang theo chút lễ vật à.”

“Trước khi đến đây, tôi cũng không biết bà sẽ quay về.”

Vặn nắp chai rượu vang đỏ và rót ra nửa ly rượu, Trần Vũ đổi chủ đề: “Thanh Thành bây giờ còn lại bao nhiêu người?”

“Ai biết đâu.” Bà chủ tiệm nhàn nhã bắt chéo chân, đôi giày cao gót gợi cảm đung đưa lên xuống: “Có lẽ còn không đến hai trăm người. Một số biến mất, một số thì bỏ chạy, ngay cả thị trưởng cũng đã bỏ đi rồi.”

“Vậy lần này hãy đi cùng tôi đi.” Trần Vũ đứng dậy, liếc nhìn đôi giày cao gót của bà chủ: “Đợt cuối cùng của thú triều đang đến, Thanh Thành nằm ở vị trí trung ương, nên chắc chắn sẽ đứng mũi chịu sào.”

“Không đi.” Bà chủ tiệm thẳng thừng từ chối.

“Tại sao?” Trần Vũ cau mày.

“Không phải cậu đã nói đây là đợt thú triều cuối cùng hay sao. Vậy thì cho dù có đi đâu cũng không có ý nghĩa gì cả. Dù sao cũng chết, chẳng qua là sớm hay muộn mà thôi.”

“Ít nhất Ma Đô cũng có cơ hội chống đỡ.”

“Không chống được. Cậu nói câu này là muốn gạt kẻ ngốc à?” Bà chủ tiệm nâng chiếc ly cổ cao lên, chăm chú nhìn vào màu đỏ tươi ở bên trong: “Đừng nghĩ tôi ẩn nấp ở Thanh Thành thì không biết gì cả. Đợt thú triều lần này, có quy mô cực lớn, đến mức gần như là tổng hợp của tất cả các đợt thú triều nhỏ trước đây. Đừng nói một cái Ma Đô, cho dù có mười cái, một trăm cái…cũng không chắc có thể chống lại thú triều.

Đây chính là…

Ngày tận thế thực sự. “

Ánh mắt của bà ấy chuyển từ ly rượu sang trên người Trần Vũ, sau đó hơi dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Con người, cuối cùng cũng không phải là đối thủ của sự trừng phạt từ Thần thánh.”

“...Trừng phạt của Thần thánh là cái gì?” Trần Vũ hỏi.

“Ý trên mặt chữ?” Bà chủ tiệm khoanh tay: “Một trăm năm

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip