ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cái Nguyền Rủa Này Thật Quá Tuyệt Vời

Chương 996. Kích động đám đông (6)

Chương 996 : Kích động đám đông (6)

Nắm chặt điếu thuốc, bà chủ đảo mắt nhìn qua lại giữa Trần Vũ và BB, một lúc sau mới hỏi: “Cô ấy có đáng tin không?”

Trần Vũ gật đầu: “Ngoại trừ IQ không đáng tin ra, còn lại đều có thể tin tưởng.”

“Rít…” Hít một hơi thuốc lá thật sâu và thở ra nhẹ nhàng. Xuyên qua làn khói mơ hồ, bà chủ nhìn chằm chằm Trần Vũ: “Khi nào Thú triều đến?”

“Sáng ngày mai.”

“Lần này cũng giống như lần trước…”

“Đúng vậy.” Trần Vũ nhún vai: “Mọi đợt Thú triều xuất hiện đều vào sáng sớm, cũng không biết tại sao.”

“Vậy cậu còn chần chờ gì nữa?” Bà chủ đứng dậy, vỗ tay lên tủ thuốc lá, tựa cả cơ thể vào: “Sao không nhanh đi đi? Quay lại Ma Đô đi.”

“Ừm?”

Trần Vũ nhìn bà chủ từ trên xuống dưới khẽ cau mày: “Tôi muốn nghe chị thử xem… Chị không đi?”

“…” Bà chủ chớp mắt, im lặng.

“Chị thật sự không muốn đi?!” Trần Vũ sửng sốt.

“…Không đi.”

“Tại sao?”

“Đợt Thú triều cuối cùng đang đến. Cho dù rời đi, còn có thể đi đâu?” Bà chủ dập điếu thuốc với vẻ mặt vô cảm: “Giống như điếu thuốc này, sớm hay muộn cũng sẽ có ngày nó tàn hết.”

Nói xong, cô rời khỏi quầy, đi đến trước mặt Trần Vũ, nở nụ cười: “Trần Vũ, so với người chồng đã mất sớm, tôi rất may mắn rồi. Có thể sống sót lâu như vậy trong khi chiến đấu chống lại Thú triều.”

Trần Vũ: “...Chị Tề, chị có chút bi quan rồi. Cho dù bây giờ, ít nhất nền văn minh vẫn còn tồn tại. Theo tôi, hành vi của chị là hèn nhát.”

Bà chủ: “Vả lại tôi cũng không phải đàn ông.”

Trần Vũ: “…”

“Thêm nữa…” Bà chủ nhìn ra ngoài cửa sổ khu dân cư: “Tôi sinh ra ở đây và lớn lên ở đây, tôi học ở đây, làm việc ở đây và kết hôn ở đây, cả đời tôi gắn liền với Thanh Thành. Mặc dù, đó tuy rằng không phải là tất cả với tôi, nhưng ít nhất đối mặt với cái chết, tôi lựa chọn Thanh Thành.”

Trần Vũ nheo mắt lại: “Chị còn có tôi.”

Bà chủ: “Cậu là một kẻ khô khan.”

Trần Vũ: “…”

“Dù sao thì chị cũng nên rời đi càng sớm càng tốt.” Khuôn mặt xinh đẹp của bà chủ lộ ra chút bực bội: “Với tốc độ của chị, trong một ngày có thể trốn thoát đến Ma Đô.”

Khi những lời này vừa dứt, căn phòng chìm vào im lặng.

Một người đàn ông và một người phụ nữ, hai người đang nhìn nhau.

Dường như cảnh tượng đang quay lại nửa năm trước, khi Thú triều ập đến “âm dương tách biệt”.

“...Chị Tề, chị thật sự quyết định rồi sao?” Một lúc sau, Trần Vũ khàn giọng nói.

“Chắc chắn rồi.” Bà chủ châm lại điếu thuốc, hút một hơi, nhìn thẳng vào Trần Vũ, nói như đùa: “Trong đời tôi có thể trốn tránh rất nhiều chuyện. Nhưng sẽ không trốn thoát khỏi dị thú. Tôi có mối hận với lũ dị thú này.”

“…Vậy tôi hiểu rồi.”

Trần Vũ thở dài hơi sâu, mím môi: “Vậy tôi còn một câu hỏi cuối cùng, chị có thể thành thật trả lời tôi được không?”

Bà chủ gật đầu: “Yêu đấy.”

Trần Vũ sửng sốt: “Hả?”

“…” Bà chủ im lặng hồi lâu, do dự: “Cậu muốn hỏi vấn đề gì?”

Trần Vũ gãi đầu: “Tôi muốn hỏi, thuốc lá của chị không phải hết rồi sao? Cái này lấy ở đâu ra?”

Bà chủ: “...cút.”

Trần Vũ: “…”

Bà chủ: “Cút thật xa vào….”

Một phút sau.

“Rầm!”

Bà chủ đá tung cửa tiệm, một tay xách lấy Trần Vũ, tay còn lại ôm BB, tức giận ném hai người ra khỏi cửa: “Cút, sau này đừng quay lại nữa. Mẹ nó chứ, trông thấy cậu là tôi tức giận.”

“Rầm!!”

Nói xong cô đóng chặt cửa lại.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip