ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cái Nguyền Rủa Này Thật Quá Tuyệt Vời

Chương 999. Kích động đám đông (9)

Chương 999 : Kích động đám đông (9)

Trần Vũ không nói nhiều, xòe lòng bàn tay ra và yêu cầu BB kiểm tra sự giống nhau giữa dấu tay của hắn và hoa văn trên chuôi kiếm.

BB mở to mắt, lắc đầu qua trái qua phải, nhìn qua nhìn lại giữa lòng bàn tay và chuôi kiếm.

Một lúc lau vẫn hoàn toàn chết lặng: “Là…là thật này…”

Nắm chặt thanh kiếm lần nữa, cẩn thận cắm vào đầu BB, Trần Vũ nhún vai: “Vậy mới nói, có nhiều chuyện chúng ta cũng không biết được.”

“Ngài…ngài trước đây không nói với tôi điều này?”

Ngồi xổm xuống, Trần Vũ quan sát thi thể của ba con dị thú và xua tay: “Tôi không muốn nói tiếp.”

“Trần Vũ đại nhân” BB nắm lấy vạt váy của mình và do dự: “Có vẻ như tôi vẫn chưa hiểu rõ về ngài. Đánh giá về ngài có thể là không chính xác.”

“Ồ, trước đây cậu đánh giá tôi như thế nào?”

“Là con người năng động, vui vẻ, quyết đoán và có trách nhiệm.”

“Bây giờ thì sao.”

BB: “…con người bí ẩn.”

Trần Vũ: “…”

BB: “Tâm tư ngài quá sâu sắc rồi.”

Trần Vũ: “Chỉ là tôi quên nhắc tới… Còn nữa, sau này ít đọc truyện tranh Nhật Bản đi. Nhật Bản đã bị tiêu diệt rồi.”

Nói xong, hắn chỉ ngón tay vào giữa môi và ra hiệu im lặng với BB. Sau đó hắn đưa tay xé ra một mảng thịt của dị thú, hai mắt sáng lên.

“Ngài muốn…ăn nó sao?”

“Không.” Trần Vũ lắc đầu, giơ tay lên búng ngón tay.

“Pằng!”

Một ngọn lửa nhỏ lơ lửng trong không khí.

“Ít nhất hãy nướng nó.”

Mười phút sau.

Hai người, một lớn một nhỏ, đi tìm cây và nhóm lửa.

Giống như những gì đã làm ở [Dị cảnh Thanh Thành], ngồi đối diện nhau và cùng nướng thịt.

“…Thật tuyệt.” BB gãi đầu: “Đã lâu rồi không ở một mình với Trần Vũ đại nhân.”

“Không phải mỗi ngày đều ở cùng nhau sao?” Trần Vũ hơi nheo mắt, lật vỉ nướng bằng gỗ lại.

“Điều tôi đang nói là sự cô đơn yên tĩnh như này.” BB nhặt một mảnh gỗ, chọc vào đám lửa và nghe âm thanh giòn như tiếng pháo: “Gần đây đầu óc ngài có vẻ khá nặng nề.”

“Không sao đâu. Chỉ là đang nghĩ quá nhiều thôi.”

Nhặt thịt thú nướng lên, Trần Vũ quay đầu nhìn thoáng qua làn Thú triều đang “quằn quại” ở phía xa, nói: “Bây giờ chúng ta kết thúc chủ đề này, tôi cần phải đi. Hãy chuẩn bị sẵn sàng. Nếu có gì lạ xảy ra chuyện với tôi, hãy chạy trốn trước.”

“…Ừm” BB mím môi và rút chân lại.

“Phù…”

Hít một hơi thật sâu, Trần Vũ không trì hoãn thêm nữa. Hắn há miệng quả quyết, cắn một miếng thịt chín rồi nuốt xuống mà không thèm nhai.

“Đùng, đùng, đùng…”

Khoảnh khắc đang ăn thịt, tầm nhìn trước mặt hắn vỡ vụn và nổ tung…

“Ông chủ, bán một bao thuốc lá.”

Trên đường phố Ma Đô, Trần Vũ bước tới một người bán xe hàng di động và đưa ra mười tờ tiền một trăm nhân dân tệ: “Một gói Cáp Nhĩ Tân”.

“Một gói chỉ có mười tệ, cậu đưa quá nhiều.” Người bán hàng mỉm cười xua tay, chỉ lấy một tờ trong số đó: “Dị thú đã không còn, thế giới hòa bình, không cần chiến binh nữa. Hơn nữa thuốc lá tự nhiên không bị hạn chế số lượng bán nữa.”

“Ồ.” Trần Vũ gật đầu, cầm lấy thuốc lá và tiền thối lại: “Giá đã giảm, vậy thì tốt.”

Cất tiền giấy đi, hắn quay người tựa vào xe hàng, vừa mở bao thuốc lá ra, vừa im lặng nhìn đám người ra vào trước mặt.

Bây giờ là năm 1999.

Nửa năm đã trôi qua kể từ khi đợt Thú triều cuối cùng kết thúc.

Sáu tháng trước, lực lượng đồng minh ở Ma Đô đã thành công đánh bại toàn bộ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip