Chương 100: Ván Cờ Thiên Nguyên.
Sắc mặt Thiệu Bồi Nhất hơi có vẻ xấu hổ, chắc hắn cũng không nghĩ tới bên trong Hoàng Thất thái gia sẽ cử xử như thế, hắn cùng tôi đi vào trong này, sao sẽ không biết xấu hổ mà để cho tôi đứng ở bên ngoài một mình, còn hắn thì đi vào trong chứ?
Tôi hơi mỉm cười với hắn ý bảo không sao cả, sau đó lớn tiếng hướng về phía cửa phòng nói.
- Nếu họ Hoàng không chào đón họ Hàn, như vậy tôi cáo từ là được, đêm hôm khuya khoắt, đã quấy rầy.
Nói xong, tôi xoay người liền đi, để anh đây đứng ngượng ngùng một mình trước cửa nhà các người sao, anh đây không có làm được mấy chuyện đó đâu!
Thân hình Hoàng bá chợt lóe lên, ngăn ở trước đường đi của tôi, híp mắt cười nói.
- Tính tình tiên sinh Hàn gia quả thật không nhỏ, nhưng mà còn xin tiên sinh dừng bước, thất gia nhà ta cũng không có ý khác, chẳng qua tổ tông có quy củ mà thôi, nếu cậu cùng Bồi Nhất tiên sinh vì cứu người mà đến, sao không tạm thời nhẫn nại một lát cơ chứ?
Lão nhân này đúng là khéo ăn khéo nói, thái độ không kiêu ngạo không siểm nịnh, thật là tôi có vẻ hơi keo kiệt một chút, nhưng đúng là trong lòng tôi có hơi tức giận, nghĩ lại một chút rốt cuộc vẫn đang đứng trên địa bàn của người ta, nhà cao cửa rộng, nếu thật đi không ra được mà còn bị lạc thì đúng là mất mặt.
Thiệu Bồi Nhất cũng hơi mang giọng xin lỗi mà nói.
- Tiểu Thiên, thật không tiện ha.
Tôi chịu khó nhịn cục tức này, phất tay với Thiệu Bồi Nhất, hắn cười một cái với tôi rồi mang theo Hà Điền Điền đi vào bên trong cánh cửa.
Ngay sau đó, cánh cửa kia im hơi lặng tiếng tự động đóng lại, tôi đứng ở trong viện, ngay lập tức tôi có loại cảm giác giống như bị người ta ghét bỏ, chỉ có Hoàng bá vẫn đứng ở sau lưng tôi để tôi có hơi chút dễ chịu.
Chỉ là đứng như vậy hoài cũng không được nha, tôi quay đầu lại nhìn nhìn Hoàng bá, ông ta cũng nhìn tôi, bỗng nhiên mỉm cười một chút, nói.
- Hàn tiên sinh, ở đây chờ thật nhàm chán, không bằng chúng ta đánh một ván cờ như thế nào?
Chơi cờ? Cái này tôi cũng có biết chút chút, tôi nghĩ, dù sao đứng cũng nhàm chán, vậy thì đi chơi cờ đi.
- Ha ha, không thể tưởng được Hoàng bá cũng có cái nhã hứng này, tối nay trăng tròn nhô lên cao, chúng ta đánh cờ ở dưới ánh trăng, nhất định sẽ rất thoải mái.
Ông ta nói với tôi toàn những lời văn vẻ, tôi cũng nói lại như vậy, dù gì thì tôi cũng xem qua sách cổ nhiều rồi, há có thể bị ông nói mấy câu làm cho rơi xuống hạ phong, còn không phải là đang giả bộ sao!
Ông ta có vẻ rất là vừa lòng, giống như tôi nói như vậy mới có thể thể hiện khí chất cùng phong độ của Hàn tiên sinh tôi, ngay sau đó ông ấy dẫn tôi đi tới một cái đình hóng gió phía trong viện, tôi đưa mắt thì thấy, hai bên trái phải đình hóng gió này có các loại núi giả nước chảy, rất là thanh tĩnh lịch sự tao nhã, trong một bàn đá phía giữa đình, không biết khi nào đã chuẩn bị xong một ván cờ.
Ấy vậy mà khi tôi vừa thấy liền muốn ngất, này con mẹ nó là cờ vây nha……
Ách, mà thôi cũng được, tôi thừa nhận, tôi chỉ biết cờ tướng, vẫn là khi còn nhỏ học chung với ông nội, tuy rằng ở trong thôn chúng tôi cơ hồ không có đối thủ, nhưng là, này con mẹ nó đây là
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền