Chương 113: Đại tiên giá lâm
Tiếng trống càng thêm gấp gáp, Thiệu Bồi Nhất lại vừa gõ trống vừa bắt đầu hát.
- Mặt trời lặn ở phía tây – trời đã tối. Từng nhà đóng chặt cửa. Quân tử đi đường vào khách sạn, chim bay về rừng, hổ về núi. Chim bay về rừng còn có chỗ an thân, hổ phải về núi mới được bình yên. Trên đầu có thất tinh sáng lấp lánh, chân đạp Bát Lăng Tử Kim Chuyên. Dưới chân là đất, trên đầu là trời, bước nhanh liên hoàn, hai chân đứng vững trong doanh địa, bày hương án mời thần tiên, o ha o ha!
Hát xong một đoạn ngắn này, hắn lại cốc cốc cốc gõ trống, hơn nữa nghe có điệu có vấn, giọng hắn cũng rất êm tai, tôi nghe đến say mê. m thanh những câu này vang dội, từng từ đều du dương uyển chuyển.
Nói như thế, tôi cảm thấy hắn hát còn hay hơn Nhị Nhân Chuyển nữa.....
Sau một đoạn nhịp trống gấp gáp, hắn lại hát tiếp:
- Tay trái cầm lên trống Văn Vương, tay phải cầm cần roi Can Tương. Trống Văn Vương dùng gỗ Liễu làm chốt, trên chốt có Càn Long phối hợp với Khai Nguyên. Roi Can Tương có dây ba ngang bốn dọc, ba sợi hướng bắc, bốn sợi hướng nam. Ba sợi hướng bắc yên thiên hạ, bốn sợi hướng nam bảo vệ giang sơn. Trống Văn Vương lưu truyền, trống có Văn Vương được biết là người tài đức, Khương Thái Công bảo vệ nhà Chu tám trăm năm. Roi Can Tương không tầm thường, đánh núi núi phải động, đánh sông sông phải cạn, cho dù có đánh thần lão tiên cũng không được bình yên, ôi a ôi a!
- Có câu nói là, rồng rời biển hổ xuống núi, đời sau Thanh Phong rời Cao Quan, rồng rời biển có thể làm mưa, hổ xuống núi cản đường, Hồ Hoàng hai giáo Cao Sơn Hạ, rời doanh địa ba thước đất, tôi mới vội xuống đất đi giày, một bước hai, hai bước ba, ba vòng cửu chuyển đứng ở trước trăm ngàn quân mã, sớm không gọi, muộn không thu xếp, từ sáng tới trưa, từ trưa tới tối, tiếng thanh la vang lên, tiền đường đánh trống phải nghe rõ ràng. Lần này đánh trống không vì chuyện gì khác, tôi gọi nhân mã, trói buộc thần binh, binh không rời doanh, ngựa không cách chuồng, Đông Cung nương nương không rời Tinh Cung Viện, Vạn Tuế Gia không rời Kim Lăng Bảo Điện. Người báo tin ở trạm kế tiếp phải nghe chính xác lời bang binh nói. Hôm nay bang binh san quân đội, trước ngựa chiến báo truyền tin, ngươi chuyển giáo chủ các núi xuống núi, ôi a ôi a!
Sau khi Thiệu Bồi Nhất hát đoạn này, nhịp trống thoáng chậm lại, cảm giác tiết tấu lại càng mạnh hơn vài phần. Tôi thấy cha Hà Điền Điền nhắm mắt lại, ngồi ở chỗ đó, theo tiếng trống của Thiệu Bồi Nhất mà chậm rãi có phản ứng.
Ông ta cúi thấp đầu, hai tay chống lên chân ngồi ngay ngắn ở trên ghế đầu bắt đầu dần dần lắc trái lắc phải, theo nhịp trống, biên độ lắc càng lúc càng lớn, cơ thể cũng bắt đầu vặn vẹo theo.
Thiệu Bồi Nhất thấy tình cảnh này thì tiếng trống lại trở nên gấp gáp, cốc cốc cốc thùng thùng, sau đó lại hát tiếp:
- Lão tiên gia à, ra khỏi động cổ à, rời khỏi núi sâu, cưỡi mây bay đi, theo gió cuốn về, qua lại không để lại một làn khói, chớp mắt đã tới trước nhà này, ôi a ôi a!
Sau khi hắn hát đoạn này lại tiếp tục nhìn cha Hà Điền Điền, thấy đầu ông ta lắc lư càng lúc càng nhanh giống như ăn phải Diêu Đầu Hoàn vậy, cơ thể cũng uốn tới ẹo lui, cái chuông không ngừng leng keng. Theo tiếng trống, hai tay ông ta cũng bắt đầu vỗ vào
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền