Chương 434: Phi đao Trảm Tiên
Từ miêu tả của Thường Khánh, tôi mơ hồ nhớ lại một khung cảnh trong quá khứ.
Đấy chính là truyền nhân của Lỗ Ban, phi đao Trảm Tiên thần kỳ của Dương gia!
Rất giống, thực sự rất giống, tôi nhớ lúc đó Y Thắng đã đến Dương gia để gây rối và muốn chiếm đoạt Lỗ Ban Thiên Thư. Cảnh tượng Dương lão tiên sinh cúng tế thanh phi đao Trảm Tiên được đóng trong một chiếc rương bằng gỗ. Và Dương lão tiên sinh vỗ vào rương gỗ, ánh sáng màu vàng kim phóng ra, thoáng chốc hóa thành một thanh phi đao, chớp nhoáng như sét đánh. Ngay cả Y Thắng cũng không dám tiếp một chiêu, hắn ta bỏ chạy ngay lập tức nhưng vẫn bị phi đao chém bị thương.
Lồng ngực tôi có chút kích động, ánh mắt cũng có hơi run lên, nếu phi đao Trảm Tiên này thực sự chính là bảo vật đã chém vỡ gương luân hồi năm đó, vậy, vậy cơ hội chiến thắng của chúng tôi khi đấu với trai chủ Phúc Duyên Trai, há chẳng phải nhiều hơn một phần sao?
Hoặc có thể nói, có bảo vật khắc chế gương luân hồi thì ít nhất, cũng có thể khiến âm mưu của Phúc Duyên Trai không dễ dàng thành công như thế.
Đây chính là cơ hội của chúng tôi!
Tôi đang suy nghĩ trong lòng càng thêm phấn khởi, bất giác dùng sức vỗ tay, Nam Cung Phi Yến khó hiểu hỏi:
- Tiểu Thiên, em sao vậy?
- Á, không có gì, không có gì, em chỉ là... quá xúc động, ha ha, thật là làm xúc động lòng người, nghĩ đến cảnh đó em liền phấn khích...
Tôi cười ha hả như thằng ngốc, thực ra tôi đã nghĩ kĩ về nó từ lâu rồi, ngay khi trở về tôi sẽ đến gặp Dương Thần, nếu thanh phi đao Trảm Tiên đó thật sự là bảo vật trong năm đó, thế thì...
Thường Khánh trợn mắt nhìn tôi:
- Hừ, đúng là đồ thần kinh.
Tôi chỉ cười mà không quan tâm đến hắn, nhưng trong lòng lại mắng lại một câu, anh mới là đồ rắn tinh bệnh hoạn...
Câu chuyện của Thường Khánh đến đây cũng coi là kết thúc rồi, hắn nói với Nam Cung Phi Yến:
- Chị Yến, chị nói xem, chuyện này em không tìm hắn thì tìm ai đây, chị đừng bảo vệ hắn như vậy. Ông già Gia Cát đó, nhất định là do hắn đã giúp lão trốn thoát.
Nam Cung Phi Yến cúi đầu nghĩ một lúc rồi hỏi tôi:
- Tiểu Thiên, có đúng là như vậy không hả, kỳ thực Thường Khánh cũng là vì đối phó với Phúc Duyên Trai. Từ điểm này mà nói, chúng ta thực ra...
Tôi xua tay trả lời:
- Em hiểu cả rồi, chị không cần phải nói thêm, Thường Khánh, chúng tôi biết rằng mọi người không phải ngồi lê đôi mách, vì anh đã nói với tôi tất cả mọi chuyện, tôi giả vờ hồ đồ cũng không thú vị gì. Vài ngày trước lão quỷ Gia Cát quả thực đã xin tôi giúp lão thoát khỏi nơi này. Cầu xin tôi giúp lão ra khỏi đây và tôi thực sự đã giúp lão.
Thường Khánh giận tím mặt:
- Tao biết ngay là mày làm! Lần này mày còn gì để nói nữa, mau đưa tao đi tìm lão già kia...
- Anh đừng kích động như vậy có được không? Tôi xin anh hãy dùng não của mình chút đi, anh trước đây tìm đủ mọi cách để lão quỷ Gia Cát thuận theo ý của anh đều vô ích. Kết quả là người ta bỏ chạy rồi. Lẽ nào lần này bị anh tìm thấy thì lão sẽ nghe lời anh?
Tôi chất vấn ngược lại hắn, Thường Khánh không nén nổi cơn giận, một cước đá bay cái cây trên mặt đất, quát:
- LÃO DÁM KHÔNG NGHE, LẦN NÀY TAO CHO LÃO HỒN BAY PHÁCH TÁN, VĨNH VIỄN KHÔNG SIÊU
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền