ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cấm Kỵ Sư

Chương 439. Cuộc đối thoại với Dạ quỷ

Chương 439: Cuộc đối thoại với Dạ quỷ

Ủa, chẳng phải bảo là Dạ quỷ không biết nói?

Tôi vỗ trán sực nhớ ra, hình như từ trước đến nay chưa từng có ai nói Dạ quỷ không biết nói mà, chỉ là tự mình tôi cho là thế thôi, với lại trên thực tế thì nó quả là chưa từng hé răng nửa lời, nhưng mà bây giờ...

‘Món hàng” này thật sự đã mở miệng nói chuyện đấy!

Nắm đấm của tôi chợt dừng lại giữa chừng, nhìn thấy bóng dáng của Dạ quỷ dần dần trở nên rõ nét, vẫn là bộ dạng đó như trước nhưng trong đôi mắt hung tợn và tàn nhẫn ban đầu dường như có một chút dao động cảm xúc.

- Con cháu Hàn gia, ta biết ngươi. Nếu giết ta, ngươi sẽ hối hận.

Con Dạ quỷ lại nói thêm một câu nữa. Giọng nói của nó khàn khàn khô khốc như âm thanh của lớp vỏ cây già cọ xát vào nhau khiến người nghe vô cùng khó chịu.

Nói xong, nó lại chống đỡ nửa người ngồi dậy, sương mù vây quanh toàn thân, từ từ trở lại thân thể, nó liền tựa vào gốc cây lớn mở to mắt nhìn tôi.

Tên này thực sự có điều muốn nói với tôi, tôi lùi hai bước trong vô thức, nhóm người Nam Cung Phi Yến cũng vây quanh đến. Chỉ có Y Thăng không động đậy gì, đứng từ xa cũng dựa vào một gốc cây lớn mà ngồi xuống, một bộ dạng hoàn toàn không liên quan đến bên này, híp mắt lại.

Tôi chẳng thèm để ý hắn, nói với Dạ quỷ:

- Ngươi, ngươi có cái gì để nói, giờ nói đi, ngươi ăn linh hồn để sinh sống, sát sinh hại người, vốn dĩ không nên lưu lại nhân gian, đến giờ còn gì mà không dám? Nếu ngươi đã biết ta là người Hàn gia, vậy thì...

Nó không đợi tôi nói xong đột ngột ngắt lời tôi:

- Ngươi nhầm rồi. Tộc Dạ quỷ bọn ta không bao giờ biết giết người đoạt mạng

Nó vẫn có thể ngụy biện được, trong nháy mắt ký ức ẩn giấu bấy lâu nay lóe lên trong đầu tôi, hừ một tiếng:

- Đừng xảo trá, đừng hòng lừa được ta bằng lời nói đó, dù người có lừa một đứa trẻ cũng chẳng ai tin, ngươi như thế này, không hại người, ai tin? Ấu tử Dạ quỷ lớn lên bằng cách nào ngươi tưởng ta không biết hả?

- Ấu tử của Dạ quỷ sẽ tìm kiếm ký chủ của chúng vào đêm trăng tròn, bòn rút máu thịt của ký chủ làm thức ăn cho đến khi chúng trưởng thành.

Tôi nhớ rõ rành rành những lời trong ghi chép cấm kỵ.

Dùng máu thịt của ký chủ làm thức ăn, đây gọi là không có hại người sao?

Dạ quỷ bất thình lình quác miệng cười lớn, âm thanh khó chịu vô cùng:

- Ký chủ của tộc Dạ quỷ dĩ nhiên cũng có con người, bọn ta cũng lấy linh hồn làm thức ăn nhưng tộc Dạ quỷ không bao giờ làm hại người có tâm tính liêm khiết. Ký chủ của bọn ta cũng hầu hết là các linh thú, cũng như thể xác của những kẻ gian ác….

Hả? Tôi không khỏi sững người khi nghe những gì Dạ quỷ nói. Nói thế nào đây? Làm thế nào mà tộc Dạ quỷ này lại trở thành người tốt trong miệng của nó thế?

- Nào ngờ đạo hạnh của ngươi có phần cao cường còn có thể lừa bịp người, nhưng có điều trong lời nói của ngươi có sơ hở. Ta chính là người ngay thẳng, tại sao ngươi luôn đối nghịch với ta?

Tôi đã chỉ thẳng điểm mấu chốt trong một lời, ngươi đã nói ngươi là người tốt, vậy tại sao lại luôn chống đối người tốt? Vả lại, hình ảnh này của nó, nó bảo nó là người tốt thì ai mà tin nổi?

Trong mắt Dạ quỷ lộ ra một tia sáng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip