Chương 444: Bí Văn Thiên Thư
Chờ cả hồi lâu mà không thấy lão quỷ Gia Cát lên tiếng, tôi không kiềm được mở miệng hỏi lão:
- Nhưng mà sao?
Lão lại đấu tranh thêm một lúc nữa, cuối cùng cũng trả lời:
- Haiz, để ta nói thật vậy, cái thứ có thể đối phó với gương luân hồi còn khó tìm hơn cả gương luân hồi nữa. Đã cách đây hơn hai trăm năm, bây giờ cậu hỏi ta, ta cũng không biết được.
- Ông cũng không biết? Vậy đó là thứ gì vậy? Ông đừng ngại nói ra, nói không chừng chúng ta sẽ có cơ hội tìm được.
Tôi ngẩng đầu nhìn lão và nở một nụ cười rất chân thành.
Lão quỷ Gia Cát lại thở dài, lắc đầu bảo:
- Nói thì dễ làm mới khó, nguồn gốc của bảo vật kia còn bí ẩn hơn cả gương luân hồi. Ngay cả ta cũng chưa từng nhìn thấy...
Mặt tôi tĩnh rụi nhìn lão, thầm cười trong lòng, lão quỷ Gia Cát đúng là có thể diễn như thật. Ngày hôm qua rõ ràng là Thường Khánh đã kể lại chân thật quá trình của năm đó, bảo vật có thể đối phó với gương luân hồi chính là do lão quỷ Gia Cát mang đến, hơn nữa lúc đó còn đặt trong quan tài, lão lại có thể ở đây làm ra vẻ ngu ngơ.
Lão quỷ Gia Cát vẫn tiếp tục nói, lão ngẩng đầu, dường như cố gắng đang suy tư về điều gì đó, rồi lại cau mày, nói như không có chủ đích:
- Hình như tôi nhớ ra, bảo vật đó, chắc hẳn là….... Ôi, kỳ thực nói ra cũng chẳng để làm gì, có điều, nhưng mà……... nếu cậu có cơ duyên, cũng không chừng…..... thôi được, thứ đó…... nếu muốn tìm được, để ta nói cho cậu. Cậu biết Thiên Thư Lỗ Ban chứ?
Lão rề rà chậm chạp, câu văn cũng lủng củng không đầu không đuôi cuối cùng cũng vắt được một câu hữu ích, Thiên Thư Lỗ Ban.
Tim tôi nhảy dựng lên, tới rồi tới rồi, Thiên Thư Lỗ Ban, quả nhiên nó có liên quan như tôi dự đoán!
- Thiên Thư Lỗ Ban? Tôi đã từng nghe nói qua, có bản thật có bản giả. Bản thật hình như có tên Vô Tự Thiên Thư gì gì đó……....
Tôi cũng không nói thật với lão, đè nén cơn nhảy loạn trong lòng mà vừa nói vừa nhìn lão quỷ Gia Cát.
Lão vỗ đùi:
- Chính xác! Chính là Vô Tự Thiên Thư do tổ sư gia Lỗ Ban truyền lại, nhưng chắc cậu cũng biến Vô Tự Thiên Thư năm đó hoàn toàn không được truyền cho một người mà là rất nhiều đồ đệ, đám đệ tử này tốt xấu lẫn lộn, và cuối cùng cũng là một mớ hỗn độn (loạn cả lên), khiến sách nhái của Lỗ Ban Thiên Thư được lưu hành khắp nơi nhưng trái lại không một ai biết bản thật. Hàng nghìn năm nay cũng vô cùng ngao ngán.
Tôi nghe trong lời lão nói có chút thương cảm, rung đùi đặc ý, thở dài liên tục, thế là mở miệng hỏi tiếp:
- Thế nào, tôi nghe ý này, quyển Thiên Thư Lỗ Ban này, lẽ nào có liên quan gì đến bảo vật kia, lão già ông, hẳn là biết cuốn Thiên Thư Lỗ Ban đang nằm ở đâu?
Lão quỷ Gia Cát lắc đầu thở thở, vuốt ve con sói lớn đang ngồi xổm bên cạnh, con sói cũng không phát ra tiếng động nào, ngoan ngoãn nằm xuống, xem ra chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi lão cũng đã thuần hóa được con sói này. Nói ra cũng kỳ lạ, một người một sói đều là quỷ hồn cả nhưng mà nhìn tình trạng đó so với lúc còn sống cũng không khác biệt là bao.
Nói ra câu đó như thế nào nhỉ, kỳ thực cái chết chỉ là một dạng tồn tại khác thôi sao?
Tiểu Bạch ngồi bên cạnh cắt ngang lời nói:
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền