ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cấm Kỵ Sư

Chương 454. Nhân quả.

Chương 454: Nhân quả.

Tôi đốt bức thư này đi, người gỗ ở bên kia ngơ ngác nhìn, chờ đến khi bức thư bị cháy thành tro nó mới vội vàng chạy đi lấy cây chổi, quét sạch đống tro kia đi, rồi lại đi vào trong phòng, nó đi vào trong góc tường, dựa vào tường và nằm im không nhúc nhích nữa.

Cái này chắc đang tiến vào trạng thái nghỉ ngơi, cũng không biết thứ đồ chơi này lấy động lực từ đâu, trên cõi đời này có quá nhiều chuyện thần kỳ, không phải chuyện gì con người ta cũng có thể hiểu được, Tôi lặng lẽ đi đến trước bàn thờ, cúi lạy với Dương lão gia. Trong lòng thầm khấn, sau đó, rời khỏi ngôi nhà.

Tôi không tưởng tượng nổi, rốt cuộc khi Dương Thần viết bức thư này cho tôi đã vội vã như nào, cậu ấy có thể gửi tin nhắn cho tôi, nhưng có lẽ lúc đó cậu ấy đã bị uy hiếp, không biết tìm cơ hội như thế nào, nên mới làm những việc này, thậm chí còn lưu lại ám hiệu cho người gỗ.

Tôi không khỏi vui mừng, nếu không phải bởi vì Thường Khánh nói cho tôi biết luân hồi kính có liên quan đến Gia Cát lão quỷ, nếu để cho tôi biết trước mọi chuyện, vậy thì tôi cũng sẽ không đến đây tìm Dương Thần, nói như vậy, chỉ sợ là sẽ bỏ lỡ mất bức thư này, đến khi Phúc Duyên Trai đã lên kế hoạch của tất cả, khi bắt đầu hành động, tôi sẽ hoàn toàn rơi vào thế bị động.

Tôi thừa nhận, khoảng thời gian này, tôi không cố gắng làm bất kì việc gì, mặc dù làm tới làm lui, nhưng cũng không tìm ra được mấu chốt, bởi vì Phúc Duyên Trai đã hoàn toàn biến mất, nên khiến cho tôi hoàn toàn mất đi phương hướng, không riêng gì tôi, Nam Cung Phi Yến dường như cũng như vậy, có lẽ, các cô ấy chỉ là muốn bảo vệ lấy bản thân, cũng không mâu thuẫn trực tiếp với Phúc Duyên Trai. Trận chiến bảo vệ núi ở hồ cốc, không cho phép Nam Cung Phi Yến kế thừa năng lực của cửu vĩ thiên hồ, cũng đủ nói rõ điều đó.

Thật ra thì tôi cũng rất muốn làm tốt hơn, tôi cũng rất muốn cố gắng giải quyết tất cả mọi chuyện tốt nhất có thể, nhưng tất cả những chuyện này đến quá đột ngột. Khiến cho tôi không có manh mối gì cả, có lẽ có người sẽ nói, cảnh giới bây giờ của tôi cũng gần bằng ông nội rồi, vậy mà sao vẫn còn chưa thành thục?

Tôi có thể làm gì sao? Từ khi rời ông nội đến đại học, tôi chỉ là một thiếu niên dốt nát, đến bây giờ mới chỉ chưa đầy một năm, cũng chỉ nửa năm là nhiều, ông nội tôi từ lúc còn trẻ đã xông pha giang hồ, được cụ cố dạy mọi thứ từ nhỏ, còn tôi? Tôi không có gì cả, chỉ cầm một quyển ghi chép cấm kỵ, trên căn bản là tự học mà thành tài!

Ai có thể nửa năm đã trở thành đại thần chứ? Tôi chỉ là một tay mơ chưa đầy hai mươi tuổi, ở đó nhiều lão quái vật, lão biến thái quan sát như vậy, tôi làm được như vầy đã là không tệ lắm đúng không?

Tôi lười suy nghĩ nhiều, bao nhiêu việc cứ dồn đến như vậy, tôi cũng không kịp nghĩ, mà cũng không có tâm trí đâu mà suy nghĩ nhiều như vậy. Dù sao, việc cần làm bây giờ chính là mau đến hồ cốc trước khi tới giữa tháng năm, và ngăn cản tất cả chuyện này.

Bây giờ mới là tháng tư, vẫn còn thời gian một tháng nữa.

Tôi không ngờ rằng mọi chuyện lại tới nhanh như vậy, đột ngột đến nỗi tôi không kịp ứng phó. Tôi rời khỏi nhà của Dương Thần, khóa cái cửa kia lại như

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip