Chương 456: Chuông.
Mấy người chúng tôi chạy đến phòng của Dương Thần, bây giờ ở đây chỉ còn hai người sống trong phòng ký túc xá này. Vì sự kiện mặt quỷ xảy ra vào năm ngoái, vậy nên ai cũng không dám ở nơi này, chỉ có hai người người muốn đổi ký túc xá nhưng xui xẻo đổi vào ở chỗ này, sống ở đây ngày nào cũng lo sợ.
Thật ra thì chuyện này cũng không có gì, ban đầu cái mặt quỷ kia là do Y Thắng giở trò. Bây giờ cũng thay đổi, trong ký túc xá vốn đã không sao, nhưng mà lòng người chính là như vậy, một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng. Thấy quỷ một lần, sau đó thấy lá cây rơi trên đầu, cũng cho rằng là quỷ sờ đầu.
Nhưng mà như vậy cũng tốt, ban đầu Dương Thần còn tính toán để lại quần áo cùng tài liệu giảng dạy của cậu ấy ở chỗ này, nhờ bạn học chuyển đi, nhưng lão đại ký túc xá đó lại rời đi, vì vậy nên chẳng những giường của Dương Thần trước kia không ai động tới, tủ của cậu ấy, tất cả mọi thứ đều còn nguyên.
Đây thực sự là ý trời, vì vậy chúng tôi rất nhanh chóng tìm được quần áo của Dương Thần trong ngăn kéo tủ, tóc cậu ấy rơi xuống, đồ lót, vớ… Muốn cái gì là có cái đó!
Tiểu Bạch tiến lên lấy hai thứ. Sau đó lục trong chăn của cậu ấy tìm được vài cọng tóc, vui vẻ nói:
- Đủ rồi, có nhiều đồ như vậy, đừng nói truyền lời cho anh ấy, tôi dùng sức kéo anh ấy tới cũng được…
Ừm, ý này thực sự không tệ, kéo hồn phách của Dương Thần qua, vậy trạng thái bên kia của cậu ấy chẳng khác nào vô hồn. Đến lúc đó dù có người uy hiếp cậu ấy cũng vô ích.
Nhưng mà, chỉ sợ bị cho là đã chết. Nếu bị đem đi hỏa táng vậy coi như xong.
Cho dù nói thế nào, thì trước tiên cũng phải thử cái đã.
Nhưng bây giờ vẫn còn sớm, phải đợi khi đối phương chìm vào giấc ngủ mới có thể thi triển linh tê mộng ảnh. Trong lòng tôi hơi lo lắng, nhưng chỉ có thể giả bộ như bình thường, lăn lộn qua một buổi sáng. Sau khi ăn xong bữa trưa, A Long có tiết học, vậy nên trong phòng chỉ còn lại tôi và Tiểu Bạch.
Nhân lúc này, tôi lấy chuông từ trong túi càn không ra, xem một chút, bên trong vẫn là một mảnh sương mù mông lung, tôi lắc vài cái, cũng không có một tiếng vang nào.
Nghĩ một lúc, tôi lấy ngọc tỳ hưu ra, nói với Tiểu Bạch:
- Tôi đi vào một chút, cậu coi chừng, đường có đi lung tung, nếu có chuyện gì thì hướng phía ngọc tỳ hưu gọi tôi, nhớ chưa?
Tiểu Bạch liên tục gật đầu, tôi đặt ngọc tỳ hưu trên đầu giường, cầm cái chuông trong tay, vừa niệm cảnh vật xung quanh đã thoáng chốc thay đổi, một tầng sương mù xung quanh, cúi đầu nhìn, tôi đã đến ảo cảnh của Giải Trĩ Thần Quân.
Phía trước chính là tòa cung điện bạch ngọc, tôi bước lên phía trước, mới vừa đi tới cửa cung điện, bên cạnh bỗng xuất hiện một con quỷ đầu cá, nhìn trông có chút ngu ngu, đứng trước mặt tôi quát một tiếng:
- Ai? A…
Tôi cúi đầu nhìn xuống, hóa ra là ngu quỷ, một trong hai con quỷ ở La gia kia.
- Ngươi, ngươi không nhận ra ta?
Tôi cưới nói với nó, ngu quỷ ngẩng đầu nhìn tôi, chợt nói:
- A, ân công, ân công giá lâm, thần xin dập đầu trước người…
Nó vừa nói vừa quỳ xuống, thực sự dập đầu với tôi.
Ngu quỷ này ban đầu ngu ngu ngốc ngốc, chỉ biết có ăn thôi, bây giờ xem ra đã biết nghĩ hơn rồi, tôi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền