Chương 459: Hội nghị truyền nhân của Lỗ Ban thiên thư.
Theo bản năng tôi lùi về phía sau hai bước, nhìn chằm chằm Tiểu Bạch. Không đúng, đây là Dương Thần, cũng không đúng, đây rõ ràng chính là Tiểu Bạch, nhưng mà là hồn phách trong thân thể cậu ấy đã hoán đổi với Dương Thần.
- Cậu, cậu là Dương Thần?
Tôi nuốt nước miếng, cẩn thận hỏi, mặc dù đã trải qua nhiều chuyện huyền bí như vậy, nhưng mà chuyện như hoán đổi linh hồn như này, đây cũng là lần đầu tôi gặp phải.
- Ừ… hả?
Cậu ấy cúi đầu nhìn bản thân, cũng không dám xác nhận, nhảy từ trên giường xuống, chạy thẳng vào nhà vệ sinh soi gương, suýt chút nữa thì ngã xuống đất.
Tôi vội vàng chạy tới đỡ cậu ấy dậy, nhìn cậu ấy. Mặc dù là cơ thể của Tiểu Bạch nhưng ánh mắt đã thay đổi, tràn đầy kinh hoảng và nghi ngờ.
- Thật, là thật, tôi, tôi phải quay về…
Cậu ta vừa nói vừa chạy ra ngoài, tôi kéo cậu ta lại:
- Làm ơn. Ở đây là thành Bình Sơn cậu muốn đi đâu? Tiểu Bạch vừa dùng linh tê mộng ảnh tìm cậu, rốt cuộc thì đã có chuyện gì xảy ra. Có thể nói rõ ràng đã được hay không, cậu cứ liều mạng chạy ra ngoài như vậy, thì có lợi ích gì?
Cậu ấy dừng bước, hô hập bỗng nhiên dồn dập, quay đầu nói:
- Đại ca, tôi lo lắm, nếu để tiểu tử kia trong cơ thể tôi, chẳng phải là để chơi chết tôi sao?
Tôi nói:
- Cậu chớ vội, trước tiên hãy kể cho tôi nghe mọi chuyện đã, cho dù cậu muốn tìm hắn hoán đổi lại, thì cũng phải nói cho tôi biết chỗ đó là đâu, làm sao đi. Lần trước cậu để cho tôi tờ giấy, rốt cuộc là đã có chuyện gì xảy ra, nếu như không nói rõ ràng, vậy công sức Tiểu Bạch tìm cậu chẳng phải đều lãng phí sao?
Cậu ấy trợn to mắt nói:
- Không phải đâu, chẳng lẽ chuyện này là mấy người làm ra, để đưa tôi đến đây?
Tôi khoát tay nói:
- Tuyệt đối không có chuyện đó, bọn tôi đã bàn bạc để cho hắn thi triển linh tê mộng ảnh đi tìm cậu, hỏi cậu xem rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra, sau đó qua một lúc lâu, tôi liền nghe thấy hắn kêu cái gì mà đánh chết người, sau khi kêu mấy tiếng thì cậu lại tới đây…
- Ách…
Dương Thần gãi đầu, buồn bực nói:
- Vốn dĩ là như vậy, nhưng mà, tôi cũng đâu có để lại cho anh tờ giấy gì đâu…
- Hả? !
Tôi ngạc nhiên, nếu cậu ấy không để lại cho tôi tờ giấy đó, vậy, tờ giấy hôm đó, là ai đã để lại cho tôi, chẳng lẽ là…
- Người gỗ ở trong nhà cậu là cậu làm phải không?
Tôi hỏi lại.
Cậu ấy gật đầu, trên mặt còn ẩn ẩn chút tự hào nói:
- Cái này thì đúng vậy, anh nhìn thấy rồi hả?
- Vớ vẩn, tôi không thấy thì có thể nói ra sao, tôi nói cái tờ giấy đó là từ trong miệng của người gỗ kia mà ra, lúc ấy còn trao đổi mật mã với tôi, hỏi họ tên tôi, giới tính nữa…
Dương Thần trợn to hai mặt, trên mặt đầy vẻ khó hiểu nói:
- Không phải đâu, vậy có khác gì trí tuệ nhân tạo? Không phải, tôi, tôi dùng nó để quét sân mà…
- Hử, vậy chuyện này không phải cậu làm?
Tôi cũng sửng sốt, chuyện này không phải cậu ấy làm, vậy chẳng lẽ tôi đã gặp quỷ?
Nếu nói là gặp quỷ, thế nhưng người gỗ kia là thật, tờ giấy kia, cũng là tự tay tôi thiêu hủy.
- Đúng rồi, có phải cậu còn dạy người gỗ kia hát, cái gì mà rửa táo?
- À, cái đó làm tôi nghịch chơi,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền