Chương 482: Sự thay đổi kinh hoàng
Trong lúc mơ mơ màng màng hình như có ai đó đang thì thầm vào tai tôi
- Tiểu Thiên, Tiểu Thiên...
Tôi theo tiếng gọi mà dần tỉnh giấc. Mở mắt ra, trước mặt là một mảng tối đen, trong cơn mê man dường như có một bóng người đang đứng bên cạnh.
Không gian hư ảo vô tận này, không có bầu trời và không có mặt đất, không có màu sắc và không có ánh sáng, không có chỗ tựa và không có cơ sở, không có ai và không có gì cả.
Chỉ có tôi, và bóng hình mờ ảo bên cạnh.
Đây là đâu?
Bóng người trước mặt từ tốn gật đầu lên tiếng:
- Tiểu Thiên, con cuối cùng cũng tỉnh rồi...
Là, là giọng của ông nội?
Tôi trở mình ngồi dậy theo phản xạ, ngạc nhiên nhìn bóng người trước mặt. Tuy rằng vẻ mặt có chút mờ nhạt nhưng vẫn có thể lờ mờ nhận ra, còn có giọng nói quen thuộc trong trí nhớ, đúng là ông nội rồi.
- Ông nội. Đây là đâu?
- Đây là thức hải* của con, cũng chính là nơi sâu thẳm linh hồn của con.
- Sâu thẳm linh hồn?
Tôi ngạc nhiên, cố gắng mở to mắt muốn nhìn cho rõ thế giới này, thế mà lại chỉ thấy một vùng hỗn độn và hư vô, chỗ xa tít tắp kia hình như có ánh sáng nhưng nó quá xa, quá mông lung cứ như một giấc mộng ảo, trông không thật chút nào.
Tôi chạm vào cơ thể mình nhưng lòng bàn tay xuyên qua cơ thể không cản trở.
- Ông nội, không lẽ con, đã chết rồi sao?
- Ha ha, thế nào là sống, thế nào là chết? Sinh vốn là tiếp nối của tử, tử cũng là kết quả của sinh. Hàng ngàn con đường và vạn vật muôn loài trên đời đều bận tâm đến sự sống và cái chết. Nhưng muốn ta nói thì thế gian vốn không có sinh tử, mà có thì cũng chỉ là hai từ Luân mà thôi.
- Luân hồi?
Tôi vẫn còn hơi khó hiểu, ông nội nói với tôi mấy thứ khó hiểu này là thế nào, là, là đang khuyên giải tôi à?
Tôi lề mề đứng lên, kinh ngạc hỏi:
- Nói như thế thì con chết rồi ạ?
Ông nội lắc đầu cười, chỉ vào chính mình nói:
- Vậy theo con, hiện tại ông nội còn sống hay đã chết?
- Dạ…
Tôi gãi đầu, ông nội đương nhiên là đã chết rồi nhưng linh hồn của ông vẫn còn đó, điều này nên tính là sống hay chết nhỉ?
Tôi ngơ ngác nhìn ông nội đang tươi cười, chợt trong lòng lóe lên một linh cảm, buột miệng nói:
- Ông nội, con hiểu rồi, chết chẳng qua chỉ là xác thịt, nhưng linh hồn thì có thể sống mãi, cho dù có tái nhập luân hồi cũng là nối tiếp sinh mệnh. Những thứ bị xóa bỏ không có gì khác ngoài một quãng ký ức và một khối xác thịt.
Ông nội cuối cùng cũng mỉm cười gật đầu:
- Đúng thế, con cuối cùng cũng hiểu được rồi, chỉ cần linh hồn bất diệt thì sinh mệnh sẽ không dừng lại, bất luận con có thay đổi thân phận thế nào đi chăng nữa. Nếu như linh hồn không tan đi thì dù trải qua ngàn năm nữa, con vẫn là con
Tôi gật đầu đầy đăm chiêu, trong lòng lại thấp thỏm lo lắng không tả được, tôi hỏi ông:
- Mà ông nội, con, bây giờ con... rồng lửa vừa rồi...
Ông nội trả lời:
- Bản tính hung dữ của rồng lửa trên thế gian rất hiếm có. Dù con có Trảm Long Thoi nhưng nó căn bản không phải là thần khí con có thể kiểm soát. Mới khi nãy, ngọn lửa thiêu trời của rồng lửa và năng lượng khổng lồ vô song của Trảm Long Thoi va chạm, cơ thể phàm nhân căn bản không thể nào
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền