Chương 497: Giết người quyết đoán
Quả nhiên không ngoài dự đoán của chúng tôi, trên suốt đường đi, lều trại của Hoàng Hà bang không có động tĩnh gì như thể không có ai ở cả, chúng tôi đi một mạch đến chân đồi mà không gặp bất cứ trở ngại nào, đến cả một bóng người cũng chẳng thấy.
Điều này có hơi quái lạ, theo lý thì Hoàng Hà bang tốt xấu gì cũng được chủ trì Phúc Duyên Trai sắp xếp ở đây, bao vây Thiền Hồ cốc và canh gác con dốc này, nhưng bây giờ chúng tôi đi lại chẳng khác gì đi vào vùng đất không người, ngay cả khi Hoàng Hà bang thật sự như Y Thăng kể chỉ là một đám ô hợp, chia năm xẻ bảy, nhưng cũng không đến nỗi như thế này.
Trong tôi nghi ngờ cùng Y Thăng đi thẳng qua khu vực này. Nhìn lại vẫn không thấy ai xuất hiện. Y Thăng nhìn tôi và khó hiểu hỏi:
- Chuyện này không đúng lắm. Người của Hoàng Hà bang đi đâu hết rồi? Dù sao thì cũng nên có người lộ diện chứ, sao đến người hỏi cũng không có luôn?
Tôi nói:
- Không có ai hỏi chẳng phải tốt hơn ư, tránh được rắc rối, không thị phi. Tôi xem qua phía trước con dốc này là bãi đất bằng phẳng lớn. Đó chính là khu vực của Kim Đao Môn đúng không?
Y Thăng gật đầu:
- Ừ, nhưng con đường này, yên tĩnh quá cũng có chút kỳ quái.
- Tôi nghĩ tốt hơn hết chúng ta nên tàng hình tiến vào đó, để ít nhất có thể an toàn hơn.
- Không, càng đến gần khu vực trung tâm, càng không được sử dụng pháp thuật lung tung. Nếu không, một khi pháp lực dao động sẽ bị chủ trì Phúc Duyên Trai nhận thấy, chúng ta sẽ bại lộ.
Tôi suy nghĩ một hồi rồi nói tiếp:
- Lẽ nào chúng ta vừa đi qua bởi vì không có dao động pháp lực nên người của Hoàng Hà bang mới bỏ qua cho chúng ta?
Y Thăng lắc đầu và nói:
- Vậy thì tôi không biết, nhưng cũng dễ xử thôi, để tôi thử.
Nói rồi, hắn lấy ra một vật màu nâu đen có cỡ cái móng tay từ lòng ngực. Miệng lẩm bẩm mấy câu rồi đột ngột ném xuống đất, sau đó một hỏa tuyến màu đen ám muội phóng thẳng về trước, đến lều trại gần nhất, ngay sau đó chiếc lều âm thầm bốc cháy.
Hai chúng tôi chăm chú quan sát, nhưng sau khi căn lều phát cháy, bên trong lại không có ai chạy ra, với lại xung quanh căn bản không có người xuất hiện.
Không lẽ nơi này là căn lều trống?
Tôi không khỏi sửng sốt.nói:
- Không có gì đáng ngạc nhiên. Những người của Hoàng Hà bang không ở đấy, còn để lại một căn lều trống. Có thể là họ đã lẻn đi rồi? Hay là còn khác mưu tính khác?
Y Thăng nói:
- Bất luận nói thế nào thì chuyện này quá kỳ là. Tôi nghĩ chúng ta vẫn nên tranh thủ thời gian đi Kim Đao Môn trước.
Tôi gật đầu đồng ý, lúc này căn lều đã nhanh chóng cháy rụi, ngọn lửa tắt dần, chẳng mấy chốc liền biến mất mà xung quanh vẫn không có động tĩnh gì.
Tôi hít sâu một hơi, bây giờ tôi chắc chắn rằng thực sự không có ai canh giữ ở đây, chỉ là một doanh trại trống không.
Chúng tôi liếc nhìn nhau lần nữa, quay lại và tiếp tục đi, nhưng lòng tôi đã bắt đầu trở nên lo lắng, mấy người đó rốt cuộc đang làm cái quái gì thế?
Tuy nhiên, lần này chúng tôi vừa đi được vài trăm mét thì có vài người đột nhiên nhảy ra trước mặt chúng tôi, đồng thanh hét lên:
- Kẻ nào tự ý xâm phạm, đứng lại!
Tôi và Y Thăng nhìn nhau, vẻ mặt đều rét nhưng lại có
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền