Chương 505: Ngọc thạch ảo cảnh
Trước đó thì uy phong ngang ngược, dẫn người vây quanh Thiên Hồ cốc, thậm chí nguyện muốn sửa mà đổi thiên phúc duyên trai chủ. Bây giờ lại đột nhiên chạy đến Thiên Hồ Cốc, trong động ngọc thanh, cách một cái cửa đá, hạ thấp mình ăn nói khép nép với Nam Cung Phi Yến, thật sự khiến người ta khó hiểu.
Tôi càng nghe càng cảm thấy nghi hoặc, Nam Cung Phi Yến nhìn qua cũng cảm thấy không đúng, vẫn kiên trì nói:
“Ý kiến của tôi vẫn như lúc đầu, Trai Chủ nếu có thể không phá hư tòa thạch thất này, thuận lợi đi vào, thì tôi không còn gì để nói, còn nếu không thể, vậy xin hãy rời đi cho. Còn nữa, tôi không hy vọng có quá nhiều người vào quấy rầy mẹ của tôi. Cho nên, nếu vào được, mong Trai Chủ hãy đi vào một mình.”
Phúc Duyên Trai Chủ than nhỏ một tiếng:
“Ta thật sự không muốn đến gặp lệnh đường với một thân phận không mời mà đến như vậy, nhưng nếu ngươi đã nói như thế, vậy được.”
Tiếng nói của hắn vừa dứt, ở cửa thạch thất lập tức vô thanh vô tức xuất hiện một bóng người, bóng người này dần dần hiện rõ trong màn sương trắng, một tay trường bào, mặt như quan ngọc, khí chất hiên ngang, đúng là Phúc Duyên Trai Chủ đã lâu không gặp.
Tôi theo bản năng lấy tay che trán. Nam Cung Phi Yến cũng thật là, biết rõ không thể ngăn lại nhân gia còn cố tình nghĩ ra một cái chủ ý như vậy, bây giờ nhân gia còn chưa tạo ra chút động tĩnh nào đã đi vào được, xem cô còn nói được cái gì.
Nam Cung Phi Yến thấy Phúc Duyên Trai Chủ đã vào được, thần sắc cũng không có biến hóa gì, cũng không cảm thấy bất ngờ, chỉ gật đầu nói:
“Được, rất tốt, Trai Chủ quả nhiên là không giống người thường, nếu đã như vậy, tôi sẽ dẫn Trai Chủ đi gặp mẹ.”
Cô vừa dứt lời, sương trắng vẫn lởn vởn trong thạch thất bỗng nhiều lên, lăn qua lộn lại, rất nhanh đã tràn ngập toàn bộ thạch thất, trong màn sương trắng, bóng dáng của hai người cũng bị che phủ, không nhìn thấy đâu nữa.
Tôi không rõ nguyên do, chỉ cảm thấy thạch thất giống như đột nhiên rung động, đồng thời xoay tròn, không, cũng không phải là thạch thất xoay, đúng hơn mà nói thì là màn sương trắng đang xoay tròn, nhìn như một cơn lốc. Trong màn sương trắng cuồn cuộn xoay vòng như muốn nuốt chửng hết tất cả mọi thứ trong thạch thất, tôi bắt đầu cảm thấy choáng đầu hoa mắt, tầm nhìn mờ ảo, không nhìn thấy bất cứ một thứ gì cả.
Thời gian trôi qua như chỉ trong một cái chớp mắt, lại giống như đã thật lâu, đột nhiên, một âm thanh mơ hồ vang lên từ trong màn sương trắng.
“Trăm năm không thấy, phu nhân lại biệt lai vô dạng phủ.”
Trong đầu tôi chợt vang lên mấy tiếng ong ong, nhưng thần trí rất nhanh đã khôi phục lại. Giương mắt lên nhìn thì thấy sương trắng ở xung quanh đã dần tan đi, mà tôi thì lại đang ở trong một khoảng không vô tận, trong mắt đều là mây mù sương trắng bốc lên lượn lờ. Ở phía trước tôi không xa, trên mặt đất có một cái đệm hương bồ, bên trên có một người phụ nữ xinh đẹp đang ngồi ngay ngắn, hai mắt khép hờ, bình thản an tĩnh, một viên ngọc hoàn màu máu đang chậm rãi xoay tròn ở trên đỉnh đầu của bà.
Đó chính là Thiên Hồ Phu nhân, nhưng so với ở trong thạch thất kia lại có sức sống hơn, quần áo trên người cũng khác. Bà tuy rằng chỉ ngồi đó bất động, hai mắt khép hờ, nhưng phong thái lại hơn người, bà dường như chỉ cần
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền