Chương 510: Kinh thiên chi mê
Chuyện này liên quan đến quá nhiều thứ, sai một bước là thua hết cả bàn cờ.
Tôi nhíu mày suy nghĩ, bỗng nhiên phát hiện mình như vậy hình như có hơi quá bị động, vì sao tôi phải đưa ra lựa chọn cho vấn đề của hắn chứ?
- Liễu tiên sinh, ông muốn tôi giúp ông, nhưng làm sao ông chứng minh được tất cả những lời vừa rồi ông nói đều là sự thật đây? Còn nữa, sau khi tôi giúp ông xong, lợi ích là gì, hậu quả sẽ như thế nào?
Tôi nhìn chằm chằm hắn, đặt ra câu hỏi. Liễu Vô Ngôn không hề nghĩ ngợi nhiều, xoay người lại nhìn cánh cửa lớn kia, nói:
- Cái này rất dễ, thật ra nếu không phải vì mở cánh cửa này ra thì ta đã sớm đem tảng đá bên trong kia đi rồi. Bây giờ ta cho ngươi xem tình hình đằng sau cánh cửa này, ngươi nhìn xong sẽ hiểu.
Hắn nói rồi giơ tay hướng về phía cửa, một dây leo đột nhiên chui ra từ trong tay của hắn, tiến về phía trước rồi chui thẳng vào trong khe hở dưới cánh cửa, chớp mắt đã biến mất không thấy đâu.
Tôi nhìn, không biết hắn định làm gì, lại cảm thấy buồn bực. Một lúc lâu sau, tay hắn hơi rung lên, một lớp sương mù mỏng xuất hiện trước tay hắn, xoay tròn, tạo thành hình như cái gương. Hắn vẫy vẫy tay với tôi, tôi vừa đi qua thì nhìn thấy trên làn sương mù thế nhưng lại có hình ảnh hiện ra.
Hình ảnh này, không lâu trước đây tôi đã nhìn thấy, là một phong cảnh nhìn giống như tiên cảnh. Trên bầu trời có một ngọn núi cao mấy trăm trượng trôi nổi, phía dưới là các đình, đài, lầu ẩn hiện trong sương, giữa sơn cốc, khe nước chảy róc rách, cây cối, rừng trúc, tiên lộc, vượn trắng, hạc bay, còn có vô số loài hoa kỳ lạ, giữa trời, mây trắng lượn lờ trôi.
Đây chính là cảnh tượng kỳ diệu bên trong Tam Thanh cảnh.
Hình ảnh chậm rãi xoay tròn. Một quảng trường nhỏ xuất hiện, giữa quảng trường có một cái lò bằng đồng cao cả trượng đứng sừng sững, làn khói mỏng lượn lờ bốc lên từ trong lò. Phía trước lò còn có một người đang ngồi, ngơ ngẩn phát ngốc, là luyện cốt sư, Mã Chín.
Chân Mã Chín bị một cái xích sắt cột lại, nối với tảng đá lớn nặng khoảng một tấn bên cạnh. Hình ảnh lại chuyển, ở bên cạnh tảng đá còn có rất nhiều viên đá nhỏ khác, hình dạng quái dị, trông giống như dã thú toàn thân đen như mực đang giương nanh múa vuốt, nhìn qua, đống đó cũng phải nặng tầm một tấn.
Tôi lập tức nhận ra, tảng đá này chắc chắn chính là cục đá trấn thủ nơi này trong miệng bọn họ, bởi vì lúc trước khi tôi và Nam Cung Phi Yến tới đây, trên quảng đường không hề có tảng đá này, nhất định là sau khi chúng tôi rời đi, dì Tuyết đã âm thầm di chuyển nó đến đây.
“Ngươi thấy đó, nếu ta muốn lấy tảng đá kia, thì chỉ cần dùng một chút pháp lực là có thể dễ dàng đem nó ra rồi, ngươi tin không?” Liễu Vô Ngôn nhìn tôi nói, giọng điệu cực kỳ kiêu ngạo.
Tôi gật gật đầu, tôi đương nhiên tin, hình ảnh này, không cần nghĩ nhiều cũng biết là do dây leo vừa rồi hắn thả ra truyền tới. Liễu Vô Ngôn có bản lĩnh như vậy, đã có thể để dây leo chui vào thì chắc chắn có thể lợi dụng dây leo kéo cục đá kia ra ngoài.
- Tôi tin ông có thể làm được, nhưng mà, cái này hình như cũng không nói lên gì cả.
Tôi nói với hắn, cái này thật ra cũng là sự thật, chỉ từ mấy hình ảnh này, tôi cũng không
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền