ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cấm Kỵ Sư

Chương 514. Bình minh là lúc.

Chương 514: Bình minh là lúc.

Trời đã sáng.

Có phải thời khắc cuối cùng sắp đến rồi hay không?

Trong lòng tôi có chút kích động. Đây thậm chí có thể nói là thời điểm quyết định sống chết, nhưng trong đầu tôi lại một mảnh hỗn loạn, trong lòng một mảnh mê mang.

Bởi vì tới tận lúc này, tôi vẫn không đoán ra được ý đồ thực sự của Phúc Duyên Trai Chủ và dụng ý của dì Tuyết.

- Trời đã sáng.

Nam Cung Phi Yến lẩm bẩm lặp lại một câu, gương mặt lộ vẻ mê mang, lại cười khổ một chút, sau đó cô dựa đầu vào vai tôi, một lúc lâu cũng không thấy nói gì.

Tôi cũng không động đây, hai người chúng tôi cứ như vậy dựa vào nhau, nhìn lên không trung. Mặc dù ở phía trước có một màn sáng bảy màu ngăn cản, nhưng như tôi đã nói trước đó, ánh mặt trời thì không có gì ngăn cản được.

Ánh mặt trời chiếu đến, màn sáng bảy màu kia trở nên sáng hơn một cách dị thường, ánh nắng sặc sỡ chiếu xuống, toàn bộ sơn cốc tràn ngập trong một không khí ấm áp thoải mái, hoa cỏ cây cối vốn ngủ say trong đêm đen cuối cùng cũng tỉnh lại, một lần nữa bừng lên sức sống mạnh mẽ.

- Trời đã sáng rồi, thật tốt.

Tôi nhẹ nhàng kéo kéo cánh tay của Nam Cung Phi Yến, nhìn nàng, trong lòng bỗng sinh ra một loại cảm giác khác thường.

Nam Cung Phi Yến lúc này dường như không phải là một ngự tỷ cao ngạo giang hồ, cũng không phải là chị đại một thân đồ đen chống chọi với sấm rền gió lớn, hay là một tiểu hồ ly một bụng mưu ma chước quỷ, tinh quái đáng yêu.

Tôi không có cách nào miêu tả được cảm giác này, nói tóm lại, cô bây giờ trong bộ váy trắng khẽ lay động, tóc dài phất phới theo gió, nhìn thật giống như tiên nữ trong truyện cổ tích. Gương mặt cô mang theo nét buồn nhàn nhạt, khiến người ta thương tiếc, muốn dùng tất cả để yêu quý, bảo vệ cô một đời một kiếp.

Đôi mắt đang lẳng lặng nhìn tôi của cô như có nước, tựa như có cả ngàn lời muốn nói với tôi, nhưng đôi môi cũng chỉ hơi hé mở, rốt cuộc vẫn không nói nên lời.

- Chị…

Cuối cùng, tôi định mở miệng trò chuyện, nhưng lại chỉ phát ra được một tiếng này, xong không biết nói cái gì nữa, đồng thời nỗ lực bày ra vẻ mặt vui vẻ.

Những ký ức giữa chúng tôi bỗng tràn về, tôi nhớ lại từng chuyện từng chuyện đã xảy ra kể từ lúc chúng tôi gặp nhau, cô lầm tưởng tôi là yêu quái, suýt chút nữa đem ta lột cái tinh quang, nếu tôi không kịp thời mang sổ hộ khẩu ra, nói không chừng giờ đã liệt giường rồi.

Cô nhìn tôi, đột nhiên nở nụ cười, đảo mắt một cái, hình như lại khôi phục lại làm một Nam Cung Phi Yến không tâm không phổi, luôn thích đùa giỡn trêu chọc tôi trước đây.

- Ai…

Cuối cùng, cô thở dài một tiếng, im lặng dời ánh mắt khỏi người tôi, nhìn về phía Tam Thanh cảnh, ngơ ngẩn nói:

- Chúng ta nên đi thôi. Không cần biết chân tướng là thế nào, cũng sẽ có lúc bị vạch trần. Có lẽ tất cả đáp án đều đang ở đó.

Tôi cùng nhìn theo ánh mắt của cô:

- Nhưng Tam Thạch cảnh giờ đã bị phong bế. Cô có biết không, Tam Thạch cảnh vốn có một cục đá trấn trụ, giờ cục đá đó đã bị dì Tuyết đem vào bên trong Tam Thanh cảnh, khiến trận pháp bảo vệ Tam Thanh cảnh phong bế lại. Bây giờ trừ khi cưỡng ép phá vỡ cấm chế Tam Thanh cảnh, đột nhập vào từ cánh cổng kia, còn không, dù có là ai cũng không vào được.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip